Đản sinh vương phi [85]

Phi Nhi hảo mê người 85. Phi Nhi tỉnh lại

Edit: Nấm

“Vì sao ngươi không né?”

“Ta nên bị đánh!”

“Biết là tốt rồi!”

“Đại ca, mời vào trong dùng trà.”

“Hừ!”

Chỉ hai quyền, Cát Tư đối với Diêm Vô Xá có bước đầu nhận thức, nam nhân có thể để Phi Phi thật tình đối đãi, nhất định phải có trách nhiệm đảm đương. Nếu hắn né hai quyền này, Cát Tư nhất định sẽ chờ Phi Phi hoàn thành lần lột xác thứ ba xong sẽ đem nàng mang về Tinh Linh Quốc, làm cho nàng mãi mãi quên đi tất cả những chuyện đã xảy ra ở nơi này.

Nhưng mà hắn chẳng những không tránh, còn thừa nhận khuyết điểm chính mình, chính điều này khiến thái độ của Cát Tư phóng hòa huyễn không ít, cho hắn “cơ hội” chờ quan sát.

Diêm Vô Xá  dẫn mọi người đến đại sảnh, Đỗ Yến lo lắng nhìn Diêm Vô Xá, hắn tựa hồ không có để ý thương thế nơi khóe miệng, tùy ý để vết rách kia vì cử động cùng nói chuyện mà càng thêm kéo dài, thậm chí chảy ra máu tươi.

Cát Tư nhìn thấy thế cũng không chịu được, từ trong túi quần rút ra một tờ khăn giấy, đưa cho hắn: “Lau máu đi.”

“……”

Diêm Vô Xá tiếp nhận “vật thể” màu trắng kì lạ kia, nhíu mày nhìn chăm chú vào: loại giấy rất tinh tế, có mùi thơm nhẹ nhàng, hơn nữa rất mềm mại.

Hắn lau vết thương nơi khóe miệng, đem khăn giấy thu vào ống tay, muốn lưu lại lần sau lại dùng.

Lúc này, Mính Nhi bưng nước trà từ bên ngoài đi vào, đem trà hoa thơm ngát đặt ở trước mặt Cát Tư cùng Lạp Lạp, đối Lạp Lạp mỉm cười nói: “Cô nương dùng bữa xong, uống chén trà hoa để nhuận tràng đi.”

“Nga, cám ơn!”

Mính Nhi vì bọn họ châm chén trà, mắt phượng xẹt qua Diêm Vô Xá, thoáng nhìn thấy vết thương miệng hắn, lập tức đi đến bên cạnh hắn, dò hỏi: “Vô Xá, thương thế của ngươi?”

Diêm Vô Xá vội vàng bắt lấy bàn tay đang muốn vuốt lên trên mặt hắn, lắc đầu: “Không có gì đáng ngại, vết thương nhỏ mà thôi.”

hành động của Mính Nhi lập tức làm cho Cát Tư cảm thấy phản cảm, đây là cuộc sống của Trung Quốc cổ đại, cái gọi là “ba vợ bốn nàng hầu” sao? Chẳng lẽ muốn muội muội hắn làm tiểu thiếp?

Không được! Tuyệt đối không được!!

Cát Tư áp lực tức giận, cầm lấy chén trà, lạnh lùng uống ngụm trà. Nói thật, nói về trà nghệ của Trung Quốc, kiến thức của hắn quả thật không ít, nhưng ở Trung Quốc cổ đại nhấm nháp cổ trà chính tông, lại ngồi ở phủ đệ cổ đại, cái này…lại có một phong vị khác.

Lạp Lạp nhìn thấy Mính Nhi cùng Diêm Vô Xá bộ dáng thân mật, hờn giận chu miệng lên, nhìn chăm chú vào bọn họ, thấp giọng thầm thì : “Lão bà còn ở bên trong chưa biết sinh tử thế nào, hắn lại ở đây cùng nữ nhân khác khanh khanh ta ta, Phi Phi làm sao có thể thích loại nam nhân này.”

Diêm Vô Xá công lực thâm hậu, đương nhiên nghe thấy câu oán hận của Lạp Lạp, lập tức giới thiệu: “Đại ca, nàng này gọi là Lý Mính Nhi, là nghĩa muội của ta. Mính Nhi, vị này là đại ca của Phi Nhi, là từ bên ngoài xa xôi đến đây cứu Phi Nhi.”

Lý Mính Nhi hành lễ, phúc phúc thân, mỉm cười nói: “Đại ca hảo.”

Cát Tư chính là hướng nàng gật gật đầu, cũng không nói chuyện.

Nhưng thật ra Lạp Lạp bắt đầu kháng nghị, chỉ vào Diêm Vô Xá nói: “Ngươi, nam nhân này sẽ không thích nghĩa muội của mình chứ.”

“Không! Ta chỉ thú một mình Phi Phi là thê tử.”

“Vậy nàng? Phài xử trí như thế nào?”

“Nàng là bằng hữu của Phi Phi, hai người các nàng cảm tình tốt lắm, cho dù ở chung một chỗ cũng sẽ không khắc khẩu.”

“Hừ! Tạm thời tin tưởng ngươi, nếu ta phát hiện cái gì không ổn, chúng ta lập tức mang Phi Phi đi. Nàng là công chúa Tinh Linh Quốc, mới sẽ không lưu lại chịu thiệt thòi vì phàm nhân các người đâu.”

Diêm Vô Xá cúi hạ tầm mắt, trầm mặc không nói. Rất nhiều lần hắn tự hỏi chính mình, Phi Phi là một công chúa cao quý, rốt cuộc hắn có xứng đôi với nàng không? Tuy rằng nàng chưa từng có một lần ra vẻ công chúa, nhưng nhìn người nhà của nàng xem ra, đoán bọn họ hai người cảm tình, không chấp nhận được có nửa điểm tỳ vết nào.

Chẳng lẽ lấy thân phận Minh Quốc Vương gia của hắn, còn chưa đủ để phó thác Phi Phi cho hắn sao?

Tất cả mọi người không tiếp tục nói chuyện, Đỗ Yến đem hết thảy xem ở trong mắt, dường như hai vị bằng hữu Tinh Linh Quốc này đối với việc Phi Phi tiếp tục ở tại chỗ này tựa hồ không đồng ý, còn có thái độ hoài nghi tình yêu của Diêm thúc thúc đối với Phi Phi.

Diêm Vô Xá là người người rắn rỏi, dám làm dám chịu, khi nào chịu đựng chuyện “ăn nói khép nép”, nhìn sắc mặt người khác mà nói chuyện bao giờ?

Đỗ Yến thật lo lắng, chờ đến thời điểm Phi Phi tỉnh lại, sự tình sẽ bởi vì ca ca cùng tỷ tỷ nàng đến mà phát sinh chuyển biến, hai người  bọn họ đã khô sở quá nhiều rồi.

Thời gian ba ngày rất nhanh trôi qua, Đỗ Yến đem hết khả năng lấy lòng Lạp Lạp, mang nàng dạo chơi khắp nơi, bay nhảy khắp chốn, khiến nàng đối với thời đại này lưu lại hảo cảm. Hắn là suy nghĩ, nếu Diêm Vô Xá cùng Cát Tư nháo lên, hoặc là nàng có thể thuyết phục Cát Tư cố chấp kia, để cho Phi Nhi lưu lại.

Cát Tư trở nên càng thêm thâm trầm, lưu ý Diêm Vô Xá hết thảy, quan sát nam nhân này. Hắn phát hiện hắn thực hưu nhàn, trừ bỏ buổi sáng phải bên ngoài, cả ngày đều đứng ở trong nhà trông chừng Phi Phi. Còn có một bà nội, mỗi ngày bồi ở bên giường Phi Phi, có người tiếp cận liền khẩn trương hề hề.

Phi Phi đối với hai người giống như trân ái, hắn có chút yên tâm, duy nhất lo lắng chỉ có người gọi là nghĩa muội Diêm Vô Xá, ánh mắt nàng nhìn Diêm Vô Xá tuyệt đối không chỉ là tình huynh muội đơn giản như vậy.

Nữ nhân này bộ dạng thanh lịch, trên người có hương vị giang hồ, hẳn là võ lâm nhân sĩ, hơn nữa nàng cùng Diêm Vô Xá dường như đã ở chung một đoạn thời gian rất lâu, nên có sự ăn ý thật tự nhiên, này, tuyệt đối là tình địch mạnh nhất của Phi Phi.

Nếu Phi Phi lưu lại, hắn phải nghĩ biện pháp làm cho nữ nhân này đối với Diêm Vô Xá hết hy vọng!

Đêm ngày thứ ba, rốt cục đến thời khắc cuối cùng Phi Phi lột xác, Cát Tư cùng Lạp Lạp ở lại trong phòng, Diêm Vô Xá cùng những người khác một mực đứng ở trong viện chờ đợi.

Diêm Vô Xá dùng hết hứa hẹn cùng đảm bảo, đáp ứng ngày mai nhất định nàng sẽ lại là một Phi Nhi hoạt bát đáng yêu, bà nội mới bằng lòng trở về phòng nghỉ ngơi.

Hắn cùng Đỗ Yến, Lãnh Tĩnh, Mính Nhi, bốn người ngồi ở sân Thạch Trác, uống trà chờ đợi kết quả.

Trong phòng, Cát Tư thoáng nhìn lam quang dần dần biến mất, chứng minh lần lột xác thứ ba của Phi Phi đã sắp hoàn thành, liền xuất ra Thủy Tinh giáp của nàng, đổ ra một giọt dược chữa thương.

Hắn đi đến bên giường, một tay nhấc lên áo choàng màu đen, đem chữa thương dược ngã vào miệng Phi Phi. Chỉ có thể một giọt, không nhiều không ít.

Bên cạnh Lạp Lạp hai tay đặt ở bộ vị ngực trái Phi Phi, mặc niệm chú ngữ: “Thủy Tinh Linh quốc a, thỉnh cho phép hài tử của ngươi trải qua lần thứ ba lột xác, trở thành dũng sĩ tinh linh cường đại nhất!!”

“Oanh!!”

Toàn bộ không gian đột nhiên dao động một trận, quan tài bắn ra lam quang bốn phía, liền ngay cả mọi người bên ngoài cũng cảm giác được rung động, bốn người lập tức đứng lên, nhìn chăm chú vào động tĩnh trong phòng.

Chỉ chốc lát, tử mâu dần dần mở ra, tầm mắt mơ hồ dần trở nên rõ ràng, khi đã nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt tuấn tú trước mắt, khóe miệng cong lên một nụ cười ngọt ngào, hai bàn tay mềm nhắc tới, Cát Tư gấp khúc thân thể, ôm lấy thân thể của nàng, hôn lên vành tai của nàng.

Lạp Lạp hưng phấn mà nhảy dựng lên, hai tay đặt ở phía sau lưng, đáng yêu nói: “Chúc mừng Phi Phi trưởng thành, hì hì.”

Cát Tư buông nàng ra, cưng chiều xoa xoa đầu nàng, ôn nhu nhìn chăm chú vào nàng: “Chúc mừng, Phi Phi……”

“Ca ca!”

Tiểu đầu ở trong lòng của hắn cọ cọ, cười đến muôn hoa đua nở.

Lạp Lạp tả hữu đánh giá một phen, điểm điểm bả vai Cát Tư, chỉ vào Phi Phi: “Nhìn xem bộ dáng của nàng, biến hóa rất lớn.”

“Ân?”

Cát Tư hơi hơi đẩy Tiểu Phi Phi ra, cẩn thận đánh giá một phen, nhận thức gật gật đầu.

Phi Phi vội vàng sờ sờ mặt mình, lỗ tai, sau đó lại cúi hạ tầm mắt, vạch quần áo, nhìn xem “kết cấu” bên trong.

Nhìn động tác của nàng, Lạp Lạp đáng yêu nhịn không được “Xì” Một tiếng, cười hắc hắc không ngừng: “Ha ha ha! Ngươi còn lo lắng sẽ biến thành nam nhân a?”

“……”

“Lạp Lạp đừng đùa giỡn muội ấy nữa, lấy cái gương ra đi.”

“Nga.”

Lạp Lạp từ  trong bao của nàng bao xuất ra một cái gương, đưa cho Phi Phi.

Phi Phi lập tức mở ra, ánh vào mi mắt là gương mặt xa lạ . Đôi mắt vốn to tròn lóng lánh nay trở nên hẹp dài quyến rũ, cái mũi càng thêm khéo léo, môi cong cong đỏ mộng, còn có chút lam quang. Nghiên mặt, phát hiện lỗ tai cũng trở nên tiêm tế, rốt cục có thể cùng lỗ tai ca ca giống nhau như đúc!

Phi Phi buông gương, hưng phấn mà nắm lấy tay Lạp Lạp cùng Cát Tư: “Ca ca, tỷ tỷ, rốt cục muội cũng trở thành Thủy Tinh Linh.”

“Bé con ngốc!”

“Hắc hắc! Phi Phi có hứng thú gia nhập hàng ngũ vu nữ sao?”

“Không có hứng thú!”

Phi Phi không cần suy nghĩ liền cự tuyệt tỷ tỷ có tố chất thần kinh này, Lạp Lạp nhất thời suy sụp, hạ bả vai, lại bỏ qua một Tinh Linh trưởng thành có thể trở thành đồng học.

Cát Tư nhìn Lạp Lạp liếc mắt một cái, mỉm cười nói: “Không phải Tinh Linh nào cũng đều thích làm vu nữ, Lạp Lạp ngốc!”

Lạp Lạp chu miệng, thỏa hiệp gật đầu: “Được rồi, vậy nếu Phi Phi sinh ra tiểu Tinh Linh, nhất định phải để nàng trở thành vu nữ nha.”

“……”

“Tiểu Tinh Linh?”

Cát Tư bỗng dưng nhăn mi, nhìn chăm chú nhìn Phi Phi: “Muội không còn là  xử nữ sao?”

hai má Phi Phi nhất thời nóng lên, biến hồng, đầu cúi thấp, hơi hơi gật gật đầu.

“Có phải Diêm Vô Xá hay không?”

Mỗ nữ vẫn là gật đầu, không dám lên tiếng.

“Tốt, tiểu nha đầu kia! Thì ra sớm đã tính ở tại chỗ này, không cùng ca ca trở về.”

Phi Phi chậm rãi nâng mi mắt, nhìn ca ca, cười hề hề đáng thương…… Gật gật đầu.

“Ta mặc kệ! Nếu muội sinh ra tiểu Tinh Linh lập tức phải trở về Tinh Linh Quốc, sinh ra nhân loại liền ở chỗ này.”

Phi Phi chu miệng lên, vuốt ve bụng của mình, ủy khuất nói: “Muội có thể để cho bọn họ đều lưu lại sao?”

“Không được!!”

Ca ca cùng tỷ tỷ trăm miệng một lời, khiến đầu nàng cúi càng thấp.

Cát Tư thấy nàng bộ dáng bất đắc dĩ, vỗ vỗ bả vai Lạp Lạp: “Đi kêu bọn họ vào đi.”

“Nga.”

Phi Phi nâng bàn tay, liên tiếp bọt nước từ trong hư không xuất hiện, màu lam ở tay nàng quay chung quanh bốn phía. Nàng đắc ý giơ lên tươi cười, cái này tốt lắm, nàng bây giờ không cần mỗi ngày đều phải mang theo vài túi núi, tùy thời đều có thể vận dụng pháp thuật Thủy Tinh Linh.

Vừa sử dụng xong, thân ảnh cao lớn như một trận gió đi đến trước mặt nàng, đôi mắt đen nhu tình chăm chú nhìn vào thiên hạ trước mắt, tận lực áp lực xúc động ôm nàng vào lòng, hai tay đột nhiên cảm thấy thừa thải, không biết làm sao cho tốt.

Phi Phi nâng mi mắt, chống lại vẻ mặt khẩn trương của Diêm Vô Xá, ánh mắt bỗng dưng sửng sốt, nhìn thấy vết thương trên khoé miệng hắn. Kiều nhỏ thân thể vội vàng đứng lên, bàn tay mềm xoa cái miệng của hắn, hờn giận nhăn mi: “Thương thế của chàng là do ai gây ra?”

“Khụ khụ! Ta đi ra ngoài tắm trăng.”

“……”

Diêm Vô Xá liếc mắt nhìn Cát Tư mượn cớ rời đi, mọi người thực hợp tác, đều rời khỏi phòng, đem không gian nhường lại cho bọn họ.

Hai tay phủng trụ mặt của hắn, Phi Phi chu miệng lên, nghiêm túc nói: “Đừng nhìn ngó lung tung nửa, trước nói cho ta biết, vết thương này là như thế nào?”

Đại chưởng phúc thượng tay nàng, cảm giác được hơi thở thản nhiên lạnh như băng của nàng, đôi mắt tràn ngập ôn nhu, nhẹ giọng trả lời: “Đây là trừng phạt ta nên nhận.”

“Lấy võ công của chàng, ai còn có thể thương tổn chàng?”

“Trừ người nhà của nàng ra, không ai dám ở Minh Vương xúc phạm Minh Vương có quyền có thế.” (^^ hơi tự kỉ nhễ ~~)

“Chàng là nói Lạp Lạp sao? Lạp Lạp tuy rằng điêu ngoa tùy hứng, nhưng là sẽ không tùy tiện động thủ. Chẳng lẽ là ca ca?”

“…… Quên đi, Phi Nhi, chỉ cần nàng khỏe lại, cái gì cũng đều không quan trọng.”

Phi Phi chu miệng lên, nhăn mi, đau lòng vuốt ve vết thương của hắn:

“Ca ca sao lại động thủ đánh người a, mà chàng cũng vậy, sao lại không tránh một chút, còn để cho huynh ấy xằng bậy.”

“…… Không có việc gì, không đau.”

“Không đau mới là lạ!”

“…… Phi Nhi đói bụng không? Ta đi nấu……”

“Đừng đổi đề tài, để cho ta nhìn miệng chàng.”

“…… Nga.”

“Thật là, ca ca xuống tay không biết nhẹ một chút sao? Dù sao chàng cũng là muội phu hắn, nói như thế nào nói đánh liền đánh a.”

“……”

Mỗ nam giật nhẹ hai má, có điểm nhịn không được, hắn như thế nào phát hiện, sau khi nàng tỉnh lại lại nói rất nhiều a?

“Ta thích nhất là môi của chàng, ai đánh cũng đều không được.”

“……”

Hắn sắp phát điên!

“Không được! Phải lấy Thủy Tinh giáp đến thượng dược, bằng không…… Ngô!!”

Mỗ nam cuối cùng vẫn là chịu không nổi bộ dáng nàng dong dài, dùng biện pháp đơn giản nhất che lại cái miệng nhỏ nhắn kia, đòi lấy mấy ngày này tưởng niệm, mút vào hương vị của nàng.

……

Cửa bên ngoài, bốn người kề sát trên cửa gỗ, lắng nghe động tĩnh bên trong, đương nhiên bao gồm đoạn đối thoại đầy “oán hận” kia của Phi Phi, sắc mặt Cát Tư từ phẫn nộ đến trắng bệch, từ trắng bệch đến phát xanh, thật đúng là nữ sanh ngoại tộc.

Cuối cùng chú ngữ liên miên không ngừng biến mất, biến thành âm thanh ái muội, bốn người lập tức mặt đỏ tới mang tai, nhanh chóng ngồi trở lại Thạch Trác, thực tùy tiện cầm lấy cái chén, uống một ngụm trà thật lớn.

Mính Nhi thấy bốn người bọn họ bộ dáng thực kích động, nghi hoặc hỏi: “Làm sao vậy? Phi Nhi không có việc gì chứ?”

Cát Tư bên cạnh lập tức phun ra hai chữ: “Không có việc gì!” ( bốn chữ mà ?_?)

Mính Nhi nhìn hắn liếc mắt một cái, lại nhìn nhìn lại vị trí cái chén của hắn, nhẹ giọng nhắc nhở: “Ngươi đang cầm cái chén của ta.”

“Phốc!”

“……”

Đô Yến bên cạnh đem toàn bộ nước trà vừa uống phun ra.

Cát Tư vội vàng buông chén, đổi lại: “Đừng nhỏ mọn như vậy, uống một chút cũng sẽ không chết.”

Lãnh Tĩnh lộ ra một chút tà ác tươi cười, đối Cát Tư trầm thấp nói: “Chúng ta ở nơi này có một cách nói: nếu nam nhân uống lên cái chén nữ nhân thì ý là muốn thú nàng làm vợ nha.”

Lý Mính Nhi nghe thấy lời nói của Lãnh Tĩnh, khuôn mặt tinh xảo lập tức nổi lên hai phiến đỏ ửng, cúi đầu, hai tay ở dưới bàn đan vào nhau.’

Cát Tư bỗng dưng nhảy dựng lên, rống lớn nói: “Lời này ai nói, đem hắn qq cho ta, để ta oanh tạc hắn! Nha, vẫn là không cần, đem số điện thoại di động của hắn cho ta, ta trực tiếp mắng hắn! Không! Đem địa chỉ nhà của hắn cho ta, ta tới cửa đánh hắn!”

“Người này đã chết vài trăm năm, ngươi đi đâu tìm hắn.”

“Ta mặc kệ! Ta xuyên qua trở về đánh hắn, rồi trở về……”

“Trở về cũng phải thú nàng.”

“……”

Lạp Lạp bên cạnh nghe thấy lời nói của Lãnh Tĩnh, vội vàng cầm lấy cái chén của Đỗ Yến, đem trà bên trong uống sạch, còn không quên liếm liếm vòng quanh cái chén, nhìn xem có còn lại gì không.

Nàng vội vàng giữ chặt cánh tay Đỗ Yến, để cho hắn nhìn cái chén, hưng phấn mà nói: “Đỗ Yến ca ca, ta uống cái chén của ngươi a, ta muốn thú ngươi làm vợ!”

“…… Khéo đùa! Đại trượng phu há có thể nào gả cho tiểu nữ tử.”

“Không phải gả, là ta thú ngươi!”

“Thì cũng là gả.”

“Ta mặc kệ, ta nhất định phải thú ngươi, ta muốn ngươi mỗi ngày dùng khinh công mang ta đi khắp nơi dạo chơi!”

“……”

15 thoughts on “Đản sinh vương phi [85]

  1. theo ta nhớ khăn giấy chỉ dùng đc một lần, anh lau máu xong lại còn định giữ lại để làn sau dùng tiếp có phải là hơi bẩn không ?
    cảm thấy đoạn cuối hay ghê, đoán chắc hai người Đỗ Yến và Lạp Lạp sau này sẽ cưới nhau rồi, không biết ai gả cho ai nhỉ ?

Cùng mai mối cho uyên ương hồ điệp nào các bạn trẻ ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s