Đản sinh vương phi [80]

Phi Nhi hảo mê người 80. Tiểu Hồng tỷ

Edit: Na61m

Trong phòng, Phi Nhi thống khổ nhăn lại ngũ quan, vẻ mặt tức giận nhìn chăm chú vào nam nhân trước mắt, hắn gọi…… Đúng, hắn gọi là Hoàng Bộ Tuấn! Nàng rốt cục nhớ ra, trước kia lúc ở Minh Thành và khi ở thảo nguyên cũng từng gặp qua hắn, chính là mỗi lần gặp mặt, hắn đều bắt cóc nàng, tổng không thể tâm bình khí hòa mời nàng đến.

Bất quá, nàng mới sẽ không theo người như thế giao tiếp đâu!

Ngoài cửa, một nữ nhân nhẹ giọng nói: “Gia, tìm không thấy danh y kia.”

Hoàng Bộ Tuấn lập tức đối bên ngoài rít gào nói: “Tiếp tục tìm! Tìm không thấy ngươi cũng đừng trở lại!”

“Vâng, gia!”

“Ba!”

Đại chưởng đột nhiên đập mạnh lên bàn, một tiếng nổ, cái bàn lập tức dập nát, phân tán thành mảnh nhỏ.

“Chết tiệt! Ai có thể giúp nàng giảm đau?!”

Phi Nhi khó hiểu nhìn hắn, không hiểu vì sao hắn lại giận dữ như vậy, nàng cùng hắn lại không quen. Ngay cả tên đều là vừa mới nhớ tới, chưa nói tới bằng hữu, càng đừng nói là có cái gì quan hệ, căn bản chính là hắn bậy bạ.

Nếu không phải bị thương trong người, nàng nhất định có thể đem hắn đánh hoa rơi nước chảy. Nhưng mà, Phi Nhi biết, nàng càng cố dùng thuật pháp, suy yếu càng nhanh, lần trước đưa Lãnh Tĩnh tiến vào đáy biển đã tiêu hao không ít tinh lực, cho nên hiện tại phải cố nén xúc động, nàng muốn đợi đến khi Lãnh Tĩnh trở về, đợi ca ca tới cứu nàng.

“Ách……”

Nghĩ vậy chút, miệng vết thương của Phi Nhi không khỏi lại co rút, đau đớn thống khổ, Hoàng Bộ Tuấn lập tức đi tới, ngồi ở bên giường, lo lắng nhìn nàng.

“Phi Nhi, cảm thấy như thế nào? Còn rất đau sao?”

Cố nén xúc động muốn ôm nàng vào lòng, Hoàng Bộ Tuấn biết Phi Nhi không thích mình chạm vào nàng, cho nên tận lực cùng nàng bảo trì khoảng cách. Giờ này khắc này, tâm nguyện duy nhất của hắn chính là làm cho nàng khỏi một chút, không muốn thấy bộ dáng nàng nhíu mày.

“Ta muốn…… Uống nước.”

“Nga.”

Hoàng Bộ Tuấn lập tức đi đến cái bàn, châm một ly trà trở lại bên giường, hơi hơi nâng cổ của nàng, giúp nàng uống trà.

Phi Nhi một hơi uống hết, cảm giác tốt hơn một chút, tử mâu nhìn chăm chú vào hắn, nói: “Ngươi không sợ ta…… Ta dùng thuật sao?”

Hoàng Bộ Tuấn lắc đầu, mỉm cười trả lời: “Ít nhất hiện tại nàng sẽ không.”

“……”

“Ta sẽ không lại thương tổn nàng, Phi Nhi.”

“Vì sao? Ta…… Ta thật sự với ngươi không quen biết.”

“Mặc kệ có quen biết hay không, ta đã hướng nữ đế cầu hôn, nàng chính là Tiêu Dao phi của ta.”

“Không! Ta là của Đa Duy……”

“Nàng chỉ có thể là nữ nhân của ta!!”

“……”

Hoàng Bộ Tuấn thấy bộ dáng Phi Nhi kinh ngạc, ảo não thấp rủa một tiếng, hai tay nắm chặt quyền đầu, bỗng dưng đứng lên, đưa lưng về phía nàng nói:

“Ta sẽ không chạm vào nàng, nàng…… Hảo hảo nghỉ ngơi đi.”

Nói xong, xoay người đi ra nội thất.

Phi Nhi nhìn ra hắn chính là khống chế cảm xúc chính mình, hắn muốn đối với nàng thật tốt. Nhưng mà “giang sơn dễ đổi bản tính khó dời”, mà vì sao hắn lại nói, hắn lấy đi lần đầu tiên của nàng, chuyện này là sao?

Nhưng mà, nàng rất rõ ràng, mình vẫn là xử nữ a, rốt cuộc phát sinh chuyện gì?

Hai ngày, Phi Nhi luôn luôn ở trong phòng nghỉ ngơi, miệng vết thương cũng không như tưởng tượng, đau đớn đã giảm bớt rất nhiều. Buổi sáng, Hoàng Bộ Tuấn mang theo nàng, cùng nhau tiến vào Vạn Độc môn, tham gia võ lâm đại hội, sau đó để Phi Nhi xuất hiện với thân phận Tiêu Dao phi của hắn.

Lại trở lại Vạn Độc môn, Hoàng Bộ Tuấn nắm tay Phi Nhi, không cho bất luận kẻ nào tiếp cận. Áo choàng rộng thùng thình che đậy nàng, ngay cả một cọng tóc đều nhìn không thấy. Hơn nữa lấy thân phận Hoàng Bộ Tuấn, còn có hai gã cao thủ bảo hộ hai bên cạnh, người bình thường đều đã ngoan ngoãn nhường đường, căn bản không có người nhận ra Phi Nhi.

Hai người ở phía trước lôi đài luận võ thật lớn tìm vị trí, tử mâu bắt đầu tìm kiếm bóng dáng Đa Duy, nàng nhất định phải nhân cơ hội rời khỏi Hoàng Bộ Tuấn.

Hoàng Bộ Tuấn vừa ngồi xuống, bên cạnh lập tức xuất hiện một nữ nhân mảnh khảnh, vừa ngồi xuống đã rúc vào người hắn, bàn tay mềm xoa ngực của hắn, ôn nhu nói: “Gia, thiếp ở nơi này đợi đã lâu.”

“Tiểu yêu tinh!”

Hoàng Bộ Tuấn xoa bóp cằm của nàng: “ Nam nhân Vạn Độc môn không đem ngươi ăn sao?”

“Nhân gia là thị thiếp của Tiêu Diêu Vương, ai dám động a.”

“Ha ha…… Nguyên lai là vì uy danh của bổn vương a.”

Nữ nhân liếc mắt nhìn Phi Nhi toàn thân màu đen, ôn nhu hỏi: “Gia, nàng là người phương nào?”

“Vương phi của bổn vương.”

Nữ nhân lập tức chu miệng lên, vẻ mặt hờn giận nhăn mi: “Gia, thiếp thân hầu hạ không tốt a?”

“Đương nhiên không phải, Vương phi còn cần ngươi tới bồi dưỡng đâu.”

“Nàng là phi, ngươi là thiếp, chỉ đơn giản như thế.”

“Thì ra gia muốn hưởng thụ tề nhân chi phúc a.”

“Thông minh! Chỉ có nàng hiểu rõ bổn vương nhất, Hồng nhi!”

Hoàng Bộ Tuấn khinh trác một chút môi đỏ mọng của nàng,“Mang Vương phi vào nội thất nghỉ ngơi một chút được không? Trên người nàng có thương tích, không thích hợp ngồi lâu.”

“A? Hồng nhi còn muốn xem luận võ đâu.”

“Ngoan…… tối nay Bổn vương lại tới chỗ nàng cùng luận võ, như thế nào?”

“Chán ghét!”

Hồng nhi đẩy Hoàng Bộ Tuấn một chút, cười quyến rũ nói: “Vậy thiếp thân đêm nay chờ gia đến.”

“Ân, đi thôi.”

Hoàng Bộ Tuấn nhìn Hồng nhi nâng Phi Nhi dậy, hướng sương phòng hậu viện đi đến. Thẳng đến thân ảnh hai nữ nhân hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, mới rút về ánh mắt. Thiếp phiến bỗng dưng mở ra, song bào thai tỷ muội đi đến phía sau hắn, bạc môi nhẹ giọng nói: “Bất luận kẻ nào chống lại cũng không nương tay.”

“Vâng!!”

“Đặc biệt là Minh Vương Diêm Vô Xá.”

“Vâng, Vương gia!”

………

Hồng nhi giúp đỡ Phi Nhi đi vào sương phòng của mình, khách khí vì nàng châm chén trà, mỉm cười nói: “Vương phi uống một ngụm trà thông cổ đi, ta đi làm cho người ít……”

Nói còn chưa nói xong, Phi Nhi tháo mũ áo choàng, đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Hồng nhi.

Hồng nhi hơi phẫn nộ dựng thẳng ngón tay, chỉ vào Phi Nhi gầm nhẹ nói: “Như thế nào lại là ngươi!!”

khuôn mặt tinh xảo lộ ra ngọt tươi cười, Phi Nhi cầm tay nàng: “Tiểu Hồng tỷ, không nghĩ tới thật là tỷ.”

“Chết tiệt! Ta với ngươi nhất định là kiếp trước đảo lộn xương cốt.”

“…… Có ý tứ gì?”

“Đối thủ một mất một còn!!!”

“……”

Thoáng nhìn Tiểu Hồng không kiên nhẫn rít gào đứng lên, Phi Nhi lập tức rụt cổ, che lỗ tai mình, tiếng rống của sư tử Hà Đông uy lực cũng không nhỏ.

“Ta thật vất vả mới trở thành thị thiếp của Tiêu Diêu Vương, ngươi lại đây xáo trộn, như thế nào mỗi lần đều là ngươi phá hư chuyện tốt của ta a?”

“Tiểu Hồng tỷ, ta thật oan uổng.”

“Ta mới oan uổng nè!”

Hồng nhi đặt mông ngồi xuống ghế: “Đừng hy vọng lần này dùng một ngàn lượng có thể đuổi ta đi, vị trí này có chết ta cũng không đi!”

“Không không không! Ta làm sao có thể đuổi tỷ đi, Tiểu Hồng tỷ.”

“Hừ! Tức chết ta!”

Phi Nhi vội vàng vì nàng châm chén trà, đổi lại thành hầu hạ nàng, lấy lòng mỉm cười nói: “Tiểu Hồng tỷ, uống một ngụm trà nhuận khí.”

“Đừng tưởng rằng bày ra cái dạng này ta sẽ trúng kế của ngươi, nói gì ta cũng không đi!”

“Không không không! Phi Nhi thầm muốn Tiểu Hồng tỷ giúp một việc mà thôi.”

Hồng nhi khinh thường liếc mắt một cái, hừ lạnh một câu: “Ngươi hiện tại là Tiêu Dao phi cao quý, còn cần ta, một thị thiếp nho nhỏ hỗ trợ? Ngươi không đuổi ta đi ta liền A Di Đà Phật.”

“Tỷ khôngcần  đi, nhưng ta muốn chạy a.”

“Phốc!”

Trà vừa uống vào toàn bộ phun ra, mỗ nữ kinh ngạc trừng mắt nhìn Phi Nhi, nàng có nghe lầm hay không? Nữ nhân trong thiên hạ đều tha thiết ước mơ nam nhân cường hãn, Tiêu Diêu Vương, vô luận là võ công, nhân phẩm, tướng mạo, khí chất, tiền tài, còn có công phu trên giường đều là nhất đẳng, nàng lại muốn đi?

Phi Nhi thấy nàng bị dọa, còn tưởng rằng nàng không muốn, vội vàng dựng thẳng lên hai ngón tay: “Chỉ cần tỷ giúp ta tìm được Đa Duy, để cho chàng tới đón ta, ta sẽ cấp hai ngàn lượng bạc cho tỷ!”

“Hai ngàn hai?”

“Ách…… Hai ngàn năm!!”

“…… Ba ngàn lượng, nhiều nhất chỉ có vậy! Tỷ không đi ta cũng không còn……”

“Thành giao! Ta lập tức đi tìm Minh Vương!”

“……”

Thân ảnh mảnh khảnh trong nháy mắt lao ra khỏi phòng, biến mất ở trong sân, lưu lại Phi Nhi một mặt dại ra, kinh ngạc nhìn chăm chú vào yên trần bên ngoài.

Xem ra có tiền thật sự có thể hóa giải cừu hận, còn có thể chỉ thị kẻ thù làm bất cứ chuyện gì.

Không sai! Nàng trở lại Diêm phủ muốn bắt đầu để dành tiền, tương lai nhất định hữu dụng.

Hồng nhi chạy về lôi đài luận võ, bốn phía quan vọng, đang tìm tìm cờ xí Minh Vương. Tầm mắt vờn quanh một vòng, ở cách đó không xa là một cờ xí một mặt màu đen, ở giữa có một chữ “Minh” màu trắng rất lớn, hẳn chính là Minh Vương Minh Môn đi?

Trước mặc kệ nhiều như vậy, đi qua hỏi một chút thì biết.

Hồng nhi nhanh chóng vòng đến mặt sau, tránh thoát thị vệ Tiêu Diêu Vương, lén lút đi đến mặt sau Minh kỳ.

Ngay tại thời điểm nàng đang muốn tìm người hỏi, một thân ảnh cao lớn từ trong đám người đi ra, gương mặt quen thuộc khiến nàng lập tức xông lên, nắm cánh tay hắn bỏ chạy.

Đỗ Yến cũng không có ngăn cản động tác của nữ nhân này, bởi vì hắn nhận ra nàng là thị thiếp trước kia của Diêm thúc thúc, ở Diêm phủ từng gặp qua.

Hồng nhi lôi kéo Đỗ Yến đi đến trong viện, đột nhiên xoay người, vươn tay, nghiêm túc nói: “Có ba ngàn lượng bạc hay không?”

“…… Cô nương có gì chỉ giáo?”

“Ta tuy rằng tham tiền, nhưng rất giữ chữ tín, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu, một giang tiền cũng không muốn nhiều hơn. Xem nữ nhân kia là không có tiền trong người, nếu ngươi cũng không có tiền, ta chỉ phải đến hỏi Minh Vương đòi.”

Đỗ Yến nhăn lại mi, lặp lại nói: “Nữ nhân? Ngươi đang nói ai?”

“Nữ nhi Minh Vương!”

“Phi Nhi?”

“Đúng!! Trước cấp ba ngàn lượng, sau đó ta mang ngươi đi tìm người.”

“……”

Đỗ Yến theo trong lòng xuất ra một tập ngân phiếu, rút ra ba tờ đưa cho nàng.

Hồng nhi kiểm tra thực hư rõ ràng, vừa lòng gật đầu, một bên đem ngân phiếu nhét vào trong quần áo, vừa nói: “Ta giúp ngươi tìm được người, nhưng là mạo hiểm sinh mệnh nguy hiểm, còn mất đi một kim chủ, huống chi nàng hiện tại là Tiêu Diêu Vương phi, cho nên ba ngàn lượng xem như tiện nghi.”

“Đi, cô nương nói sao thì là vậy đi, nhanh chút mang ta đi tìm Phi Nhi đi.”

“Ta biết ta biết, nàng có thương tích trong người thôi, đến đến!”

“Đa tạ cô nương!”

Hồng nhi lập tức mang Đỗ Yến đến một nơi khác trong viện, trực tiếp đi vào sương phòng chính mình. Sau khi Hồng nhi đóng cửa lại, hai người đi vào nội thất, Đỗ Yến liền thấy Phi Nhi ghé vào trên bàn.

Hắn vội vàng vọt tới cái bàn, nhẹ nhàng mà vỗ vỗ bả vai Phi Nhi, thấp giọng gọi: “Phi Nhi?”

Phi Nhi mạnh ngẩng đầu, vừa nhìn thấy Đỗ Yến, lập tức mỉm cười, hai tay hoàn thượng cổ của hắn: “Yến ca ca, ta rốt cục nhìn thấy ngươi.”

“Phi Nhi!”

Đỗ Yến vội vàng ổn định thân thể của nàng, lo lắng nhăn mi,“Cẩn thận miệng vết thương, cẩn thận một chút!”

“Đa Duy đâu? Yến ca ca!”

“Minh Vương vừa rồi bị cha ta kêu đi thương lượng sự tình, ta mang ngươi đi tìm hắn.”

“Hảo!”

Thời điểm hai người đang muốn rời đi, Phi Nhi thấy Hồng nhi im lặng đứng ở một bên, ngẩng đầu hỏi Đỗ Yến: “Yến ca ca, có mang ngân lượng không?”

Hồng nhi nghĩ đến nàng là muốn trả tiền, tiến lên từng bước phe phẩy: “Hắn đã đưa cho ta ba ngàn lượng, các ngươi vẫn là chạy nhanh đi thôi, ta còn phải thu thập này nọ đâu.”

Phi Nhi giữ chặt cánh tay của nàng, hỏi: “Tiểu Hồng tỷ muốn đi đâu?”

Hồng nhi thở dài, lắc đầu: “Xem ra ta là không có phúc khí làm tiểu thiếp người khác, tùy tiện tìm cái gì để nuôi thân, tìm một nam nhân thành thật gả cho, sống cuộc sống bình thản đi.”

“Thực xin lỗi, Tiểu Hồng tỷ, lại là ta hại tỷ.”

Hồng nhi mỉm cười, phủ phủ mặt của nàng: “Đừng nói như vậy, ngươi là cô gái tốt, Minh Vương rất phúc khí.”

Phi Nhi quay đầu lại, đối Đỗ Yến vươn tay: “Yến ca ca, lại cho ta chút tiền.”

“Nga.”

Đỗ Yến đem tập ngân phiếu kia toàn bộ nhét vào trong tay nàng, để cho nàng xử trí.

Phi Nhi cầm ngân phiếu, rút ra một tờ trả lại cho Đỗ Yến, sau đó đưa toàn bộ phần còn lại cho Hồng nhi: “Tiểu Hồng tỷ, cầm ngân lượng đi thật xa, đừng để cho Tiêu Diêu Vương phát hiện, kiếm cái đó làm ăn, đừng loạn dùng.”

Hồng nhi trừng mắt nhìn tập ngân phiếu, kinh ngạc mở lớn miệng: “Nhiều như vậy?”

“Còn có!”

Phi Nhi rút ra chủy thủ, đưa cho nàng: “Nếu tỷ có việc cần hỗ trợ, cầm chủy thủ đi tìm Nguyên Vương, hoặc là đến Diêm phủ tìm Minh Vương, hoặc là đi Minh Môn tìm Đỗ Yến, bọn họ đều sẽ giúp tỷ.”

“……”

Mỗ nữ kích động lập tức nói không nên lời, rốt cục hiểu được hảo tâm sẽ có hảo báo.

“Cám ơn tỷ, Tiểu Hồng tỷ!”

“Ách…… Không cần cảm ơn, không cần!”

Đỗ Yến nắm tay Phi Nhi, đối Hồng nhi nói: “Chúng ta cáo từ trước, cô nương cũng chạy nhanh, rời khỏi nơi này đi.”

“Ân, hảo!”

“Sau này còn gặp lại.”

“Bảo trọng, Tiểu Hồng tỷ.”

“Chúc muội hạnh phúc, Phi Nhi……”

Ba người nhìn nhau, gật gật đầu, Đỗ Yến cùng Phi Nhi lập tức rời khỏi sương phòng.

Hồng nhi vọt vào nội thất, tùy tiện cầm lấy tay nải, đem ngân phiếu phân tán nhét vào thân thể vài cái, còn lại đều đặt ở trong bao quần áo, quần áo cũng không dám thu thập, nhanh chóng rời khỏi Vạn Độc môn, tìm kiếm cuộc sống bình thường thuộc về chính mình.

Đỗ Yến nắm tay Phi Nhi đi đến phòng khách thuộc về Viễn Không sơn trang nghỉ ngơi, mới vừa đi đến chợt nghe tiếng nói Diêm Vô Xá: “Cho dù lật tung toàn bộ Minh Quốc cùng Lãnh quốc, ta cũng muốn đem Phi Nhi tìm ra!”

Đỗ Yến cúi hạ tầm mắt, nhéo nhéo chóp mũi Phi Nhi, nhẹ giọng nói: “Có nghe thấy không, Diêm thúc thúc thực khẩn trương tìm muội nha.”

“Hì hì!”

Phi Nhi cười trộm hai tiếng, buông tay Đỗ Yến, nâng chân, hướng khách phòng xông qua.

Nàng đi lên ba bước cầu thang, chỉ thấy thân ảnh cao lớn đứng ở giữa phòng khách phòng, vội vàng kêu một câu: “Đa Duy!”

Sau đó giang hai tay cánh tay, hướng Diêm Vô Xá chạy qua.

Diêm Vô Xá mạnh xoay người, thân ảnh kiều nhỏ đã muốn chui vào trong lòng, hơi thở quen thuộc bổ nhào vào trong lỗ mũi, đôi mắt đen tràn ngập vui sướng, khuôn mặt tuấn tú hiện lên hưng phấn tươi cười.

Hắn hai tay bắt lấy bả vai Phi Nhi, làm cho nàng lui về phía sau một chút, lo lắng nhìn chăm chú vào nàng: “Phi Nhi, thương thế của nàng thế nào? Ngày đó nàng……”

“Đa Duy, ta rất nhớ chàng!”

Không đợi Diêm Vô Xá nói xong, Phi Nhi lại ôm hắn, đem mặt chôn ở trong ngực của hắn. Môi đỏ mọng phun ra hơi nước xen lẫn nồng hậu thâm tình, nhiễm ướt quần áo trước ngực Diêm Vô Xá.

Đỗ Yến đi đến bên cạnh Đỗ Ngũ Nguyệt, mỉm cười nhìn hai người ôm nhau, bọn họ cùng một chỗ chính là một hình ảnh hạnh phúc, hảo ấm áp, hảo hấp dẫn.

Đỗ Ngũ Nguyệt nhẹ giọng hỏi: “Yến nhi, ở nơi nào tìm được Phi Nhi?”

“Phi Nhi hiện tại là Tiêu Diêu Vương phi, phụ thân đoán được không?”

“Nga?”

Đỗ Ngũ Nguyệt khinh nhíu mày đầu,“Tiêu Diêu Vương cũng coi trọng Phi nha đầu?”

“Rất chờ mong bộ dáng ghen tuông của Diêm thúc thúc.”

“Ngươi, tiểu tử này, quá độc ác đi.”

“Ha ha……”

6 thoughts on “Đản sinh vương phi [80]

Cùng mai mối cho uyên ương hồ điệp nào các bạn trẻ ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s