Đản sinh vương phi [76]

Phi Nhi hảo mê người 76. Lãnh Tĩnh giải độc

Edit: Nấm

Đỗ Yến thấy Diêm Vô Xá trở ra, theo viên môn đi đến, nhanh chóng đi đến sài phòng, mở cửa tiến vào. Hắn dựa theo chỉ thị của Lãnh Nghĩa, đi đến dãy nồi treo trên tường, đem cái nồi đầu tiên xoay về phía bên trái.

“Tê tê tê!”

Đột nhiên, tường đất bên cạnh mở ra, lộ ra một cái khe hở.

Đỗ Yến đè lại tường đất, đẩy ra cửa gỗ được che giấu phi thường tốt, một cầu thang tối đen kéo dài đến tầng hầm ngầm. Hắn ngắm ngắm bên ngoài, cũng không phát hiện bất luận kẻ nào, thân ảnh cao lớn nhanh chóng đi xuống cầu thang, thật cẩn thận đóng cửa lại.

Đỗ Yến đứng ở đầu cầu thang tạm dừng một hồi, chờ đồng tử hoàn toàn thích ứng với bóng tối, bắt đầu sờ soạng đi xuống dưới. Hắn không biết phía dưới có người của Vạn Độc môn hay không, không dám xuất ra mồi lửa chiếu sáng.

Đi hết cầu thang, lại đi đến một con đường khá rộng, bên trong bày ra đủ loại hình cụ, phía trên che kín vết máu khô cứng, toàn bộ con đường tràn ngập mùi máu tươi nồng đậm, còn có chút mùi vị thối rữa.

Đỗ Yến hướng một cái cửa khác nhìn lại, trên cửa dựng hai cây đuốc, vài cái lồng đen hắc sắc ở hai bên đường, mơ hồ thấy được hai người bị giam trong lồng sắt.

Đỗ Yến thấy không có người trông coi, vội vàng chạy qua, đi đến lồng sắt phía trước, thoáng nhìn người trong lồng sắt chính là Tiểu Phi Nhi, lập tức nhăn mi, gầm nhẹ nói:

“Phi Nhi? Phi Nhi!”

Cánh tay vói vào lồng sắt, nâng lên cằm của nàng, hé ra vết máu che kín khuôn mặt ánh vào mi mắt, đổi lấy là một trận thanh âm hít vào của Đỗ Yến.

Ở lồng sắt bên cạnh, một nữ nhân vọt tới trước lồng sắt, mãnh liệt lay động, đối Đỗ Yến rống lớn:

“Ngươi đừng chạm vào nàng! Không cho chạm vào nàng!”

Đỗ Yến quay đầu lại, chống lại nữ nhân bộ dáng tang thương, bỗng dưng sửng sốt:

“…… Đinh Oánh Oánh?”

“Ta mới không phải là tiện nhân kia!”

“…… Ngươi là?”

“mặc kệ ta là ai, cũng không cho ngươi chạm vào nàng.”

Đỗ Yến một bên xuất ra chủy thủ khai khóa, một bên hỏi nàng:

“Nàng là muội muội ta.”

“……”

Nữ nhân nhăn mi, bán tín bán nghi nhìn hắn.

“Đang!”

Đỗ Yến đem xiềng xích bổ ra, tiến vào lồng sắt, ôm Phi Nhi ra.

Nữ nhân vội vàng bắt lấy hắn, trầm thấp nói: “Cứu ta đi ra ngoài.”

Đỗ Yến nhìn nàng một cái, nhớ tới Diêm Vô Xá nói qua hắn có một tình nhân rất giống Đinh Oánh Oánh, chẳng lẽ chính là nàng sao?

Nữ nhân thấy hắn chần chờ, tiếp tục năn nỉ: “Ta là đại đệ tử Lý Minh Nhi của Chưởng Cường Phái, sư phụ ta là Độc Cô, cầu ngươi cứu ta đi ra ngoài.”

Đỗ Yến nhìn chăm chú vào ánh mắt chân thành kia của nàng, nhìn ra nàng cũng không phải là đệ tử của Vạn Độc môn, huống hồ vừa rồi nàng đối Phi Nhi quan tâm, đủ để chứng minh nàng là chính phái nhân sĩ.

Hắn cẩn thận buông Phi Nhi, rút ra chủy thủ, vì nàng mở ra xiềng xích, nữ nhân ôm lấy gót chân bị khoá đi ra. Đỗ Yến kéo lên khoá sắt, ngưng tụ nội lực, mạnh nhất xả.

“Đang!”

Thiết khóa theo lực mà đứt, nữ nhân cảm kích gật gật đầu.

Không để ý đến xích sắt trên chân, nữ nhân quyết đoán nói câu: “Đi!”

Ba người nhanh chóng rời khỏi mật thất.

Bên này, Diêm Vô Xá vừa đi vào phòng ngủ của Đinh Oánh Oánh, cửa phòng phía sau lập tức đóng lại, mày kiếm túc khởi, không biết độc phụ này lại đùa giỡn cái gì.

“Minh Vương, mời ngồi.”

Diêm Vô Xá cực kỳ chán ghét giọng điệu lả lơi này, mím môi, ở cái bàn ngồi xuống, trầm thấp hỏi:

“Không biết Đinh môn chủ yêu cầu bổn vương đến có chuyện gì?”

Thân ảnh mảnh khảnh ngồi xuống bên cạnh hắn, vì hắn châm chén trà, trong suốt cười, nói:

“Nhiều ngày không gặp, lão bằng hữu gặp nhau một chút mà thôi.”

“Đinh chưởng môn là phụ nữ đã có chồng, cùng ta một chỗ sẽ bị người ta cười chê.”

“Minh Vương cùng Lãnh Nghĩa là bạn tốt, người trong giang hồ đều biết, sẽ không có người đàm tiêu. Lại nói, phòng ngủ này còn có người thứ ba ở đây, cũng không xem như cô nam quả nữ đi.”

“Nga?”

Diêm Vô Xá chọn nhíu mày đầu,“Còn có ai đến sao?”

Hắn tận lực áp chế cảm xúc phiền chán của mình xuống, kéo dài thời gian, để cho Đỗ Yến tìm được Phi Nhi.

“Hắn chỉ là một si nhi, Minh Vương không cần để ý tới.”

“Ngươi nói là Tĩnh Nhi sao?”

“Đúng vậy!”

Đinh Oánh Oánh kiêu ngạo ngẩng đầ: “Tĩnh Nhi hiện tại là nhi tử của bổn tọa, ở tại phòng ngủ này.”

“Thì ra là thế.”

Diêm Vô Xá gật gật đầu, rốt cục biết tung tích của Lãnh Tĩnh.

Đinh Oánh Oánh chậm rãi đứng lên, mỉm cười nói:

“Nay Tĩnh Nhi suốt ngày điên điên khùng khùng, không cho ta tiếp cận, không cho đại phu bắt mạch, cho nên vẫn không thể trị hảo bệnh của hắn, ta thật sự thẹn với Lãnh gia.”

Nàng vừa nói, một bên vòng đến phía sau Diêm Vô Xá, hai bàn tay mềm khoát lên bả vai Diêm Vô Xá, gấp khúc thân thể, ghé vào lỗ tai hắn khẽ nói:

“Minh Vương, có biện pháp nào giúp ta sao?”

Tiếng nói tê dại tận xương, ôn nhu như nước.

Minh Vương mạnh sửng sốt, phía sau lưng thiếp thượng mềm mại to lớn làm cho thân thể nhanh chóng cứng ngắc, mày tủng rất cao. Nếu không phải muốn cứu Phi Nhi, hắn sớm một chưởng đem nàng đánh bay.

Thấy Diêm Vô Xá không đẩy mình ra, Đinh Oánh Oánh lại hưng phấn, buộc chặt hai cánh tay, ôm hắn:

“Hiện tại, liền ngay cả Lãnh Nghĩa đối ta cũng lạnh như băng, thân gái phòng không, khuê phòng tịch mịch……” Môi đỏ mọng đã di đến hai má của hắn.

“Đinh môn chủ!” Diêm Vô Xá thật sự chịu không nổi nữ nhân này, vội vàng đứng lên, “Không bằng để cho ta xem Tĩnh Nhi đi.”

“Này……”

“Bổn vương đối y thuật cũng biết được chút ít, Tĩnh Nhi bệnh để cho bổn vương nhìn xem, hoặc là có thể tìm ra phương pháp trị liệu đâu.”

Đinh Oánh Oánh kinh ngạc nhìn hắn, hai tay dừng ở giữa không trung, nhất thời không kịp phản ứng. Nàng như thế nào chưa từng có nghe nói qua Minh Vương biết y thuật?

“Bổn vương vào xem Tĩnh Nhi!” Diêm Vô Xá không đợi nàng trả lời, nhanh chóng đi vào bên trong.

Bình tĩnh nằm ở nội thất trên giường, cảm giác được có người tiếp cận, nhưng biết không phải là Đinh Oánh Oánh, người này nội công cao hơn Đinh Oánh Oánh, hơn nữa hơi thở nhẹ nhàng, làm cho hắn không thể đoán ra thân phận của hắn. Nhưng mà, hắn hiện tại đang giả bộ ngủ, không thể làm cho người ta phát hiện sự bất ổn của hắn.

Một lát sau, một phen trầm thấp tiếng nói ghé vào lỗ tai hắn vang lên:

“Tĩnh Nhi, ta đã cứu cha ngươi, đợi lát nữa theo ta đi ra đi.”

Lãnh Tĩnh hơi hơi nhíu hạ mi, nghe ra là thanh âm Diêm Vô Xá, chẳng lẽ hắn biết chính mình là giả ngu?

“Yến nhi đi cứu Phi Nhi, hiện tại chỉ còn lại có ngươi.”

“……”

Ngón tay khô ráp khinh xẹt qua hai má của hắn, tựa hồ đang diễn trò cho người nào đó xem, Diêm Vô Xá tiếp tục nói:

“Vừa rồi hẳn là ngươi dẫn ta cùng Yến nhi đi qua cứu cha ngươi? Ngươi cùng người nọ hơi thở giống nhau, tiểu Tĩnh Nhi.”

“……”

Giờ này khắc này, Lãnh Tĩnh rốt cục tin tưởng thực lực Minh Vương, so với phụ thân võ công tu vi còn cao hơn vài lần, còn có cơ trí khôn khéo, thật sự làm cho hắn bội phục.

Đinh Oánh Oánh dựa vào khung cửa, nghiêng đầu nhìn hắn, tiếng nói mềm mại ở xa xa vang lên:

“Minh Vương, hắn vừa mới ngủ, sẽ không để ý đến ngươi.”

Nàng mới sẽ không tới gần cái si nhi kia.

Minh Vương làm bộ kinh ngạc gật gật đầu, thật sâu thở dài:

“Đinh môn chủ, để cho bổn vương dẫn hắn trở về chẩn trị một chút đi.”

“Minh Vương, ta……”

“Bệnh này nếu kéo dài, bổn vương sợ hắn càng ngày càng nghiêm trọng.”

Đinh Oánh Oánh vội vàng đi tới, một phen kéo lấy cánh tay Diêm Vô Xá, tức giận gào thét:

“Hắn chính là con ta, không cần Minh Vương quan tâm.“

Diêm Vô Xá nâng mi mắt, trả lời:

“Vừa rồi là Đinh môn chủ yêu cầu bổn vương hỗ trợ, không phải sao?”

“…… Ngươi!”

Diêm Vô Xá không có tiếp tục giải thích, ôm lấy Lãnh Tĩnh, khuôn mặt tuấn tú hiện lên một chút tà ác mỉm cười, trầm thấp nói:

“Đinh môn chủ, đêm nay xin thứ cho bổn vương không thể an ủi sự tịch mịch của ngươi.”

Nói xong, Diêm Vô Xá tiêu sái xoay người đi ra nội thất, rời khỏi phòng ngủ Đinh Oánh Oánh, chỉ để lại vẻ mặt phẫn nộ của nữ nhân.

……

Diêm Vô Xá cùng Lãnh Tĩnh trở lại sương phòng, Đỗ Yến chào đón, vẻ mặt sầu bi, đối Diêm Vô Xá nói: “Phi Nhi bị thương.”

“……”

Diêm Vô Xá vội vàng chạy vào nội thất, đi đến trước giường, lo lắng nhìn bé con ở trên giường.

Một thân ảnh mảnh khảnh từ trong bóng đêm đi ra, Diêm Vô Xá ngẩng đầu, đối diên với gương mặt quen thuộc, hắn nhảy dựng lên, bảo hộ ở trước mặt Phi Nhi.

Tập trung nhìn vào, hắn phát hiện “Đinh Oánh Oánh” trước mắt cùng Đinh Oánh Oánh vừa rồi nhìn thấy có sự khác nhau rất lớn, hơn nữa khí chất im lặng bất đồng. Chính là dung mạo như vậy……

Lý Mính Nhi hít vào một hơi, nhìn chăm chú vào Diêm Vô Xá, nói:

“Minh Vương, đã lâu không gặp.”

“Ngươi là…… Mính Nhi?”

Lý Mính Nhi mỉm cười gật gật đầu, nhìn người trên giường:

“Nữ nhi của ngươi thực kiên cường, chính là bộ dạng không giống ngươi, hẳn là giống nương của nàng đi.”

Diêm Vô Xá ngồi trở lại bên giường, nắm tay Phi Nhi, đau lòng nhìn vết thương chắn chịt trên khuôn mặt nhỏ bé:

“Nàng là dưỡng nữ của ta.”

Lý Mính Nhi sửng sốt, đôi mắt xẹt qua một tia hưng phấn, rất nhanh khôi phục.

Đỗ Yến thoáng nhìn phản ứng của Lý Mính Nhi, thầm kêu một tiếng không ổn, nếu nàng yêu Diêm Vô Xá, sẽ là đối thủ lớn nhất của Phi Nhi.

Nghĩ đến đây, Đỗ Yến tiến lên từng bước, nhắc nhở Diêm Vô Xá:

“Diêm thúc thúc, Phi Nhi bị thương rất nặng.”

Diêm Vô Xá mạnh rút về tầm mắt, chuyên chú nhìn Phi Nhi:

“Các ngươi đi ra ngoài trước, ta vì nàng trị liệu miệng vết thương.”

“Ân.”

Đỗ Yến gật gật đầu, xoay người đi đến bên cạnh Lãnh Tĩnh, đại chưởng đáp thượng bờ vai của hắn: “Đi xem cha ngươi.”

Lãnh Tĩnh nhăn mi, bị Đỗ Yến cưỡng chế đi ra nội thất. Lý Mính Nhi tò mò ngắm Diêm Vô Xá liếc mắt một cái, mang theo đầy ngập nghi hoặc, theo bọn họ đi ra ngoài.

Diêm Vô Xá thấy bọn họ rời đi, xuất ra thủy tinh giáp, đổ ra một giọt, lau ở trên miệng vết thương sớm đã được rửa sạch. Nhất là khuôn mặt kia, vết thương sâu đến nhìn thấy cả gân cốt bên trong, làm cho hắn đau lòng cực kỳ.

Dược chữa thương vừa tiếp xúc với da thịt, lập tức phát ra một trận khói trắng, tử mâu đang nhắm chặt bỗng mở to, thống khổ nhăn lại ngũ quan.

Đại chưởng lập tức cầm lấy tay nàng, trấn an nàng:

“Phi Nhi! Phụ vương ở đây, rất nhanh sẽ đi qua, nhịn xuống nhịn xuống!”

“Phụ vương…… phụ vương! Ách……”

Phi Nhi kinh ngạc, tử mâu xẹt qua một tia kinh hỉ, chính là thống khổ trên người thật sự rất trầm trọng, khiến nàng cười không nổi.

“Rất nhanh sẽ đi qua, bảo bối nhi, phụ vương ở đây, vĩnh viễn không rời.”

Phi Nhi gật gật đầu, hai người tầm mắt giao triền, hết thảy đều không nói……

Một lát sau, thống khổ dần dần biến mất, miệng vết thương khép lại, bàn tay mềm nắm chặt chậm rãi buông ra, đại chưởng Diêm Vô Xá xuất hiện bốn vết ngón tay.

Phi Nhi nhu nhu tay cha, nhăn mi: “Thực xin lỗi, phụ vương, ta dùng sức quá mạnh.”

“So với thương tổn mà Phi Nhi phải chịu, chút đau ấy tính là cái gì.”

Phi Nhi nhớ tới vô hồn chi độc, vội vàng bật dậy, hai tay bắt lấy cánh tay Diêm Vô Xá, hưng phấn nói: “Phụ vương, ta biết cách giải dược vô hồn!”

Con ngươi đen bỗng dưng lóe ra, bạc môi gợi lên mỉm cười: “Không vội, dưỡng thương trước rồi nói sau.”

“Không! Ta một khắc đều không chịu được, ta muốn vì phụ vương giải độc.”

Đại chưởng xẹt qua khuôn mặt đã muốn khôi phục:

“Được rồi, Phi Nhi nói đi, làm sao mới có thể tìm được giải dược.”

“Giải dược ở trên người ta.”

“Ý gì?”

Diêm Vô Xá nhăn mi, khó hiểu nhìn nàng.

Bàn tay mềm mạnh kéo quần áo, lộ ra ngực trái xích lõa, Phi Nhi nhìn chăm chú vào hắn: “Lấy máu từ trái tim, là có thể giải độc.”

“……”

“Chính là……”

Tử mâu bỗng dưng ảm đạm, cúi hạ tầm mắt.

Diêm Vô Xá nghĩ đến chuyện tình nguy hiểm như thế, lập tức đánh gãy ý tưởng của Phi Nhi: “Phi Nhi, việc này về sau bàn lại.”

Phi Nhi mạnh ngẩng đầu, kiên định nói: “Không! Ta không cần phụ vương chịu……”

“Ta tuyệt đối sẽ không cho nàng gặp nguy hiểm!”

“……”

“Một vô hồn nho nhỏ, rất khó tổn thương ta.”

Phi Nhi chậm rãi nâng lên mặt của hắn, tầm mắt trở nên mơ hồ, thống khổ nói: “Ta tình nguyện chết, cũng không cần sống trong tưởng niệm.”

“Phi Nhi……”

“Đừng làm cho ta khổ tâm, đừng làm cho ta thấy ngươi khó chịu, phụ vương.”

“Phi Nhi, không được rời khỏi ta!”

Diêm Vô Xá ôm lấy nàng, áp lực dục vọng muốn sở hữu nàng, gắt gao ôm nàng. Vô luận về sau phát sinh sự tình gì, kiếp này, có nàng cũng đã đủ!

Đột nhiên, cửa bị đẩy ra, Lãnh Tĩnh vọt tới bên cạnh bọn họ, nhìn chăm chú vào hai người ôm nhau: “Phi Nhi! Không cần!”

Diêm Vô Xá hơi hơi đẩy Phi Nhi ra, khó hiểu nhìn Lãnh Tĩnh: “Tĩnh Nhi, ngươi nói cái gì?”

“Phi Nhi……”

“Không được nói!”

Phi Nhi mạnh đứng lên, trừng mắt nhìn Lãnh Tĩnh : “Cầu ngươi, không cần nói!”

“……”

Thấy hắn trầm mặc, Phi Nhi lập tức quay đầu đi, hướng Diêm Vô Xá vươn tay:  “Phụ vương, đem Thủy Tinh giáp cho ta dùng một chút.”

Diêm Vô Xá không nói gì, đem Thủy Tinh giáp đưa tới lòng bàn tay Phi Nhi. Phi Nhi vỗ vỗ bả vai Lãnh Tĩnh: “Đi, đi cứu cha ngươi.”

Lãnh Tĩnh nhìn Diêm Vô Xá liếc mắt một cái, thực tự nhiên dắt tay Phi Nhi, rời khỏi nội thất. Diêm Vô Xá mặt nhăn mày nhíu, phi thường không thích Lãnh Tĩnh cùng Phi Nhi có động tác thân mật, nhanh chóng đuổi kịp bọn họ.

Ba người đi đến bên giường Lãnh Nghĩa, Đỗ Yến mang theo khuôn mặt u sầu, không chuyển mắt nhìn Phi Nhi. Lãnh Tĩnh sớm đem chuyện của Phi Nhi nói cho hắn, cũng biết Thủy Tinh giáp không thể khôi phục vết thương nơi trái tim của nàng, muốn cứu Diêm Vô Xá, nàng thực có khả năng sẽ chết đi……

Không thể áp lực cái loại cảm giác bức thiết này, Đỗ Yến thật sâu thở dài, thư hoãn cảm xúc chính mình.

Nếu như… nếu như có thể, hắn tình nguyện không biết chuyện này, một chuyện thực tàn khốc!

Phi Nhi đi đến bên cạnh Lãnh Tĩnh, rút ra chủy thủ của mình đưa cho hắn, sau đó mở ra Thủy Tinh giáp, nhìn chăm chú vào Lãnh Tĩnh, nói:

“Chỉ cần trích được tâm huyết, gắng gượng chịu qua thống khổ của dược chữa thương, ngươi có thể sống sót.”

Đỗ Yến xuất ra một cái bát, ở bên người hắn chờ đợi, tùy thời chuẩn bị tiếp được giọt máu trân quý kia.

Lãnh Nghĩa không chuyển mắt nhìn Lãnh Tĩnh, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, vui buồn đan xen.

Mừng là, Lãnh Tĩnh hai năm qua chính là giả si giả dại, tránh thoát không ít kiếp nạn sinh tử, nhi tử thông minh như thế, thật sự đáng vui mừng.

Buồn là, muốn dùng máu ở trái tim của hắn để giải độc, vạn nhất có cái không hay xảy ra, hắn như thế nào đối mặt với thê tử đã mất!

Lãnh Tĩnh nắm chặt chủy thủ, nhìn nhìn phụ thân, hít sâu một hơi, đối Phi Nhi gật gật đầu: “Ta chuẩn bị tốt!”

“Ân! Đến đây đi”

Lãnh Tĩnh cởi quần áo, ngón tay thu thu, cắn chặt răng, chủy thủ mạnh đâm vào trái tim!

“Ách……”

Mày kiếm nhăn lại, theo sát chính là thống khổ khi lồng ngực bị xé rách, bàn tay to buông ra chủy thủ, gấp khúc thân mình.

Máu theo chủy thủ chảy xuống, nhỏ vào trong bát, Lãnh Tĩnh sắc mặt bắt đầu tái nhợt, thân thể thon dài dần dần tỉnh táo, môi dưới bị cắn mà trở nên trắng bệch, thừa nhận đau đớn kịch liệt.

Đỗ Yến đoán chừng phân lượng, thoáng nhìn máu tươi bao trùm toàn bộ bát, lập tức đối Phi Nhi nói: “Đủ rồi! Nhanh chút!”

“Hảo!”

Phi Nhi quyết đoán rút ra chủy thủ, chữa thương dược màu lam ngã vào miệng vết thương, hai giọt.

“A!”

Lãnh Tĩnh gầm nhẹ một tiếng, Phi Nhi vội vàng cầm tay hắn, gắt gao, không buông lỏng!

Diêm Vô Xá nhìn chăm chú vào hết thảy, nhìn hai người trao đổi ánh mắt, cảm thụ bọn họ trong lúc đó cảm tình sâu sắc, trong lòng lại càng thêm tư vị.

Còn có một ánh mắt khác, dừng ở tuấn dung Diêm Vô Xá, đau lòng không gì sánh kịp……

 

 

10 thoughts on “Đản sinh vương phi [76]

Cùng mai mối cho uyên ương hồ điệp nào các bạn trẻ ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s