Câu hồn cuồng gia – 4.2

Edit : Lãm

bichsongcac.wordpress.com

Khóe miệng Cận Minh Lôi thoáng nổi lên một nét tà nịnh thỏa mãn cười , hắn từ trên người Cốc Tử Dung trở mình rồi kéo nàng ôm vào trong lòng ngực của mình , bàn tay lưu luyến không rời dao động ở trên da thịt non mềm như tơ của nàng.

“Dung Nhi , nàng đẹp khiến ta dừng không được!” Tiếng nói của hắn khàn và nhỏ chứa đựng sự thích thú thỏa mãn , trong đó bất giác ẩn hàm tham muốn giữ lấy .

“Đa tạ ngươi không chê , ngươi cũng rất không tệ.” Cốc Tử Dung ngáp một cái , nghĩ thầm nam nữ hoan ái mặc dù rất sung sướng , nhưng cũng mệt chết đi được .

“Dung Nhi…” Cận Minh Lôi dở khóc dở cười nghe câu trả lời của nàng , mỗi lần đều vì ý nghĩ khác người của nàng mà cảm thấy kinh ngạc .

“Chuyện gì ? Ngươi làm xong việc rồi muốn đi sao ?” Thần chí có chút mệt mỏi Cốc Tử Dung thuận miệng nói .

“Nàng đuổi ta đi?” Cận Minh Lôi lập tức không vui nhướn mày lên . Vì sao cá tính của nàng lại khác những nữ nhân khác như vậy ?

“Có sao?” Nàng lẩm bẩm nói , không hiểu sao trong thanh âm của hắn lại tức giận , “Ta mệt rồi , muốn ngủ một chút , tùy ý ngươi…” Nàng không buồn hiểu hắn , điều chỉnh một tư thế dễ chịu , vội vàng đi tìm Chu Công báo danh .

Cận Minh Lôi vừa buồn cười , vừa tức giận nhìn nàng giống như con mèo con dựa vào ngực mình , không thèm để ý chút nào ngủ luôn , không khỏi hoài nghi mị lực của mình có phải trôi mất rồi hay không , nếu không tại sao nàng không giống những nữ nhân khác làm nũng với hắn , xin hắn ở lại , thậm chí còn muốn hắn “ tùy ý”…

Hắn có chút bực mình nhìn người nằm trong lòng , môi mỏng nhếch lên , song khi ánh mắt của hắn dừng ở trên hai vú tuyết trắng của nàng , trên da thịt nõn nà còn lưu lại ấn ký hồng khi cảm xúc của hắn đang mãnh liệt , lập tức , hắn lập tức nhớ tới cảnh thân hình hai người quấn lấy nhau ban nãy , nam tính nóng rực lập tức rung động bung lên , lại vận sức chờ phát dộng .

“Tùy ý phải không ?” Hắn thì thào tự nói , bên môi thoáng hiện lên nụ cười tà ác , ánh mắt biến hóa kỳ lạ.

Hắn không chút do dự đem tay chụp lên thân thể trần trụi mềm mại như tơ , không buông tha mỗi một tấc da thịu nhẹ nhàng vỗ về , sau đó lật thân thể của nàng đối diện , cúi đầu gặm cắn lên đầu vú trắng mịn của nàng , chậm rãi bú mút liếm láp .

“Ừm…” Trong lúc mơ ngủ Cốc Tử Dung bởi vì cảm nhận tê dại vui sướng trước ngực mà rên rỉ thành tiếng .

Phản ứng không tử chủ của nàng khiến vật cương cứng dưới khố Cận Minh Lôi càng thêm sưng to khó chịu , thú tính dang cao , hai tay của hắn không ngừng nghỉ vỗ về chơi đùa thân thể của nàng , môi lưỡi nóng bỏng liên tục liếm mút di chuyển xuống làn da trắng mị như da trẻ em của nàng , thẳng đến nơi riêng tư thần bí của nàng .

Hắn vặn bung hai chân nàng ra , con ngươi ngập tràn dục vọng nhìn chằm chằm múi thịt ướt át đỏ bừng , mê muội dùng ngón tay gảy hoa tâm trên cánh hoa , sau đó nhìn nơi riêng tư nữ tính từ từ tiết ra chất mật trong suốt , rất nhanh nhiễm lên ngón tay hắn .

Hắn thỏa mãn nhìn hoa tâm sưng lên hơn , đột nhiên cúi đầu xuống , đầu lưỡi linh hoạt bắt đầu liếm mút lên trân châu trơn ướt .

“Ừm …” Trong hoảng hốt , Cốc Tử Dung cảm giác nửa thân dưới truyền đến từng đợt từng đợt sóng rối loạn , nàng nhịn không được  ưm ra tiếng . Trong lúc nửa tỉnh nửa mê , bị dẫn ra ham muốn làm nàng thân bất do kỷ , không thể tự chủ giãy dụa thân mình .

Thẳng đến khi từng đợt nhiệt tình nguyên thủy phát ra , đẩy nàng tới đỉnh núi hoan ái , nàng mới thét chói tai giải phóng sự vui sướng , toàn thân không ngừng run rẩy , đến tận lúc này nàng mới hoàn toàn tỉnh táo lại , nhưng chỉ kịp chứng kiến Cận Minh Lôi đang nâng thân giữa hai chân của nàng , và đũng đạo đang run rẩy đã bị vật cương cứng cực đại của hắn mạnh mẽ xâm nhập .

“A—“ Nàng không tự chủ được thét ra tiếng chói tai , cho dù hoa kình đã đủ ướt , nhưng hình thể của hai ngươi chênh lệch , vẫn khiến nàng nàng bị vật cứng rắn tạo ra cảm giác đau đớn , nàng nhíu mi lại , nhìn khuôn mặt tuấn tú phủ đầy mồ hôi nằm trên mình , bất mãn vì bản thân đột nhiên bị xâm nhập .

“Ngoan  nào , thân ái , là nàng muốn ta tùy ý …” Nói xong hắn thấp suyễn một tiếng , tay bọc lấy một bên đẫy đà của nàng , bắt đầu vân vê đè ép , toàn thân căng chặt cảm thụ cảm giác mất hồn của hoa kình nóng rực nhanh chóng co rút đè ép vật cứng rắn cương chặt của hắn , tiếp đó hắn lui mông chậm rãi rút ra , sau đó lại dùng sức thẳng tiến , bắt đầu một lần lại một lần chạy nước rút giữa hai chân của nàng .

Cảm giác từ trong cơ thể nàng càng lúc càng trơn ướt , hắn không còn chút kiềm nén thẳng tiến , nhờ vào khoái ý khi thân thể giao hợp , giải thoát hỏa khí phấn khích đang tăng lên .

Hắn nâng hai chân trắng nõn của nàng lên nắm chặt , eo  hổ không ngừng nghỉ dũng mãnh thẳng tiến , cuồng dã mà bừa bãi cướp lấy vui sướng trên thân thể mềm mại của nàng .

Liên tục ra sức tiến lên , hắn buông thả áp lực trong cơ thể , không lâu sau hắn gầm nhẹ một tiếng , sáp lực nổ bung mãnh liệt , hắn dùng sức nhướn về phía trước một cái , thống khoái phóng ra …

***

Buổi sáng hôm nay , Cốc Tử Dung theo lệ thường đến châm cứu xong , mới bước ra Tinh Vân cư đi trên hành lang dài thì liền gặp được Cận Y Quân đang đi tới.

Cận Y Quân chính là nữ tử trẻ tuổi ngồi bên giườngvào lần đầu tiên nàng đến chữa bệnh cho Tô Vân Nhi ,là muội muội của Cận Minh Lôi.

Cốc Tử Dung không phải người thích lo chuyện bao đồng , nhưng mà từ quan sát cẩn thận gần một tháng nay của nàng , thật sự không thể không hoài nghi đối với Cận Y Quân , mà hôm nay không hẹn mà gặp , khiến nàng rốt cuộc cũng không đè nổi lòng hiếu kỳ nữa .

Đối diện với ánh mắt dò xét trước mặt Cận Y quân cụp mắt xuống nhẹ nhàng gật đầu , tính đi qua bên cạnh Cốc Tử Dung , nhưng không ngờ  bởi vì một câu nói mà dừng bước .

“Mọi việc phải có chừng mực” Cốc Tử Dung dứt khoát mở miệng .

“Có ý tứ gì ?” Cận Y Quân hỏi , sắc mặt khẽ biến trắng .

“Trước mặt người quang minh chính đại không nói lời ám muội , mặc kệ trong Định Bắc vương phủ có bao nhiêu chuyện thối nát , ta chỉ không hi vọng người ta vừa dùng hết sức cứu về lại bị người khác hại chết , khiến cho ta uống phí công phu.” Cốc Tử Dung cảnh cáo đầy thâm ý .

“Ta không hiểu ý của ngươi.” Thần sắc Cận Y Quân khẽ biến nâng mắt nhìn Cốc Tử Dung một cái rồi lại hạ xuống , nhưng vẻ bối rối hiện lên trong mắt lại không thể trốn được ánh mắt của Cốc Tử Dung đang nhìn chằm chằm nàng .

“Ngươi biết.” Đôi mắt đẹp của Cố Tử Dung lóe sáng nhìn thẳng Cốc Tử Dung , “Ta không biết ngươi là vì cái gì , ta cũng không muốn biết , chỉ có điều ngươi nên biết , bà ấy tốt xấu gì cũng là mẫu thân của ngươi..”

“Bà ta không phải –“ tiếng nói kích động đáp lại , Cận Y quân dường như hối hận bản thân nói lỡ lời , vội vàng ỏ lại câu nói , “Thực xin lỗi , Cốc cô nương , ta còn có việc , xin lỗi không tiếp được!” Dứt lời , nàng lập tức bước nhanh rời đi .

Nhìn thân ảnh đi xa , Cốc Tử Dung thầm tự mắng chính mình , xem ra sau khi bản thân đi vào cổ đại thật sự não có chút nở hoa , lại đi nhàn rỗi quản chuyện của nhà người ta . Nhớ năm đó cha đẻ cô dễ dàng bán cô cho Nghiêm Siêu , bản thân cũng không cực kỳ hận ông , bây giờ ngược lại miệng nàng lại đầy nhân nghĩa đạo đức muốn khuyên nhủ người khác , đây không phải thực trào phúng sao ? Xem ra mình khi ở cổ đại có chút thích ứng với vấn đề bất lương tồn tại .

“Nàng nghi ngờ nó?”

Sau hành lang cách xa mấy bước đột nhiên xuất hiện một thân ảnh cao lớn , sắc mặt cực nghiêm túc.

“Ngươi cũng nghe thấy sao?” Cốc Tử Dung thầm than một tiếng , giương mắt nhìn Cận Minh Lôi đang đi tới gần nàng . Nàng phải muốn mặc kệ việc không quan hệ tới mình chứ , không phải sao ?

“Người học võ , thính lực vốn linh mẫn hơn so với người thường” Hắn thừa nhận .

“Ác!” Khó trách bước đi lặng yên không tiếng động , cách khoảng cách xa như vậy còn có thể nghe lời của người khác rõ ràng , xem ra công phu của hắn hình như không kém.

“Vì sao nàng hoài nghi nó ? Chẳng lẽ nàng không biết nó là muội muội của ta?” Cận Minh Lôi hỏi , vốn là hắn chỉ là đến tìm Cốc Tử Dung , trong lúc vô ý nghe thấy các nàng nói chuyệ , khiến hắn bất ngờ vạn phần .

“Ngươi có thể làm như không nghe thấy .” Cốc Tử Dung khoát tay , không có tâm tình để người ta nghĩ nàng đang vờ ra vẻ , xem có thể tránh được một kiếp này hay không , vì thế nàng nhảy lên ngồi trên lan can dài ngoài hành lang , hai chân nhỏ đung đưa , tằm mắt chuyển hướng ra sân nhà ngoài hành lang .

“Dung Nhi.” Cận Minh Lôi sao có thể để nàng dễ dàng trốn thế được , bàn tay lớn duỗi ra , chính là đem nàng quay lại đối mặt với mình , ngữ khí mang thoe một chút uy hiếp nhìn nàng chăm chú.

Cố Tử Dung bất đắc dĩ than thở một tiếng , mắt đạp chống lại ánh mắt hắn , hỏi, “Ta chỉ là hoài nghi , vừa rồi nói chẳng qua chỉ là muốn thử nàng ta thôi!”

“Vì sao ? Nàng thấy gì rồi sao?” Cận Minh Lôi từ khi Cốc Tử Dung chuẩn ra Tô Vân Nhi bị trúng độc đã lập tức bắt đầu tra là ai đã hạ thủ , nhưng mà ngàn nghĩ vạn nghĩ cũng chưa từng nghi ngờ Cận Y Quân.

“Thực ra lần đầu tiên gặp các ngươi thì ta đã từng lơ đãng chú ý đến thần sắc trong mắt nàng , lúc ấy chỉ cảm thấy ánh mắt của nàng không giống như biểu hiện kinh ngạc của người lần đầu nghe thấy , lúc ấy ta nghĩ bản thân quá mức nhạy cảm , sau đó , lệnh đường uống xong mấy thang thuốc , sau khi bệnh tình có tiến  bộ  , ta quan sát qua nàng , mặc dù nàng ngoài mặt phấn khởi , nhưng một chút vui mừng trong mắt cũng không có , cho nên ta bắt đầu chú ý nàng ta , cho đến ngày hôm nay nhịn không được muốn thử nàng ta xem , chỉ có vậy.”

“Vậy nó phản ứng chứ? Tuy rằng ta nghe thấy các nàng nói chuyện với nhau , nhưng không nhìn được phản ứng của nó.”

“Kết quả thăm dò là nàng có hiềm nghi rất lớn , nhưng đây chỉ là suy nghĩ của cá nhân ta , không nhất định chuẩn xác . Đúng rồi , Cận Y Quân không phải muội muội cùng mẹ với ngươi sao?”

“Nó là thiếp của cha ta sịnh ra.” Cận Minh Lôi trả lời thành thật ‘ Nhưng chuyện này rất ít người biết.”

“Vậy mẫu thân của nàng đâu? Cũng ở trong phủ sao?’ Cốc Tử Dung tò mò hỏi.

“Mẫu thân Y Quân bởi vì khó sanh khi sinh nàng nên đã qua đời.”

“Thì ra là thế” Cốc Tử Dung gật gật đầu “Nhưng chuyện này ngươi vẫn nên thận trọng xử lý mới tốt , để tránh phá hoại tình huynh muội của các ngươi” Nàng làm theo lương tâm đề nghị , không muốn bởi vì lòng nghi ngờ của mình mà phá hoại tình huynh muội hòa thuận vui vẻ giữa bọn họ .

‘Thực ra ta và Y Quân vốn không thân thiết” Hắn thẳng thắn nói , đột nhiên lời nói xoay chuyển “ Nàng lo lắng cho ta?” Bộ mặt vốn nghiêm tức đột nhiên thoáng hiện lên nụ cười tà quỷ dị .

“Ai… Ai lo lắng cho ngươi!” Nàng cứng lại , thiếu chút nữa bị sặc nước miếng , có chút chột dạ phản bác , một nét đỏ ửng thoáng hiện lên hai má phấn trắng nõn.

“Nàng nói đi” Ngón tay Cận Minh Lôi xoa nhẹ má tựa như thoa phấn , “ Bằng không vì sao lại lo lắng ta và Y Quân làm hỏng tình huynh muội?” Hắn tách hai đầu dối của nàng , đem thân mình chen vào giữa , miệng thở hơi nóng nói bên cổ nàng , sao đó cánh môi dời lên bên tai , liếm láp vành tai bạch ngọc của nàng .

Hơi thở nóng ấm đánh úp đến , Cốc Tử Dung có chút bối rối đưa tay ngăn lại đồi ngực đang tới gần .

“Chuyện gì cũng từ từ!” Nàng kêu lên , “Ngươi làm cái gì mà dựa vào gần như vậy… Này ! Cận Minh Lôi…” Nàng đẩy lồng ngực của hắn , có chút chán nản với hình thể quá nhỏ của mình , mà toàn thân hắn phát ra mị lực mạnh mẽ ,khiến thân hình nàng run rẩy từng đợt , trong bụng cũng nổi lên lốc xoáy , nàng cơ hồ chống đỡ không nổi .

Ôi trời ! Nàng không phải hoa si , vì sao luôn luôn không ngăn được hắn có ý định thể hiện mị lực nam giới chứ?

10 thoughts on “Câu hồn cuồng gia – 4.2

  1. Hình như mail của Pan là ai thì phải ?

    Nên bạn của mình không gửi được thư …

    Đã vậy, mình còn không biết tiểu thuyết này phải làm sao nữa đây !

    Pan có edit tiếp không ?

    Còn Lãm thì sao nhỉ ? Chẳng lẽ bỏ rơi bộ này ?

    Mong Pan sớm một chút trả lời mình nhé !

Cùng mai mối cho uyên ương hồ điệp nào các bạn trẻ ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s