Ôm em đi , Diệp Tư Viễn [24]

Chương 24 : Chỉ là anh lại nhớ đến em

Edit : Vịt

Http://Bichsongcac.wordpress.com

 

Tôi nghiêng đầu nhìn cửa sổ, sau đó kéo rèm cửa lại rồi quay đầu đối mặt với ánh mắt nóng bỏng của anh. . Anh dựa lưng vào thành giường, tay tôi thò vào trong áo nhẹ nhàng vuốt ve làn da trơn mịn . Đôi mắt đen của anh nhìn tôi chăm chú , tôi đánh bạo lật vạt áo cởi ra cho anh, anh không có cánh tay nên việc này vô cùng dễ dàng , mà anh cũng không hề phản đối tôi.

 

Cơ thể không trọn vẹn của anh lập tức xuất hiện trong tầm mắt tôi.  Aizz, một hồi thuyết phục , hai hồi dỗ dành, trải qua một buổi tối, Diệp Tư Viễn đã khắc phục được chướng ngại tâm lý, thoải mái  ở trần trước mặt tôi rồi.

 

Bỗng tôi có một ý nghĩ xấu xa: “Anh cởi quần áo giúp em đi.”

 

Lúc này tôi đang mặc áo sơ mi đi với quần jean, Diệp Tư Viễn sửng sốt, làn môi anh mím chặt lại rồi quỳ gối trên giường, bắt đầu dùng răng và lưỡi tìm cách gỡ nút áo sơ mi cho tôi.

 

Mái tóc đen của anh chuyển động trên ngực, mỗi một chiếc cúc được cởi ,sợi tóc anh quệt vào lại khiến da tôi buồn buồn ngứa ngáy, tôi không nhịn được liền mở miệng bật cười ‘khanh khách’ . Anh ngẩng đầu nhìn tôi, tôi le lưỡi nói: “Buồn quá a.”

 

Anh im lặng tiếp tục sự nghiệp chiến đấu với mấy cái cúc áo. Tôi ngắm nhìn   sống lưng rắn chắc của anh, tay không tự giác bò lên vuốt ve dọc theo xương bả vai  rồi từ từ chuyển qua hai bên phần tay bị cụt .

 

Tôi nắm chúng trong tay, thân thể Diệp Tư Viễn khẽ run rẩy, nhưng mà anh vẫn không ngẩng đầu lên.

 

Môi anh, răng anh, lưỡi anh rất linh hoạt, rất nhanh nhẹn,toàn bộ nút áo của tôi  đều được anh tháo bỏ , cái BRA màu trắng loáng thoáng  lộ ra ngoài,  tôi ngồi im không nhúc nhích. Diệp Tư Viễn gấp gáp cắn vạt áo của tôi để cởi ra nhưng không có lực, anh liền ngồi thẳng người nhấc chân làm. Tôi thuận theo ý anh , cơ thể trắng trẻo chỉ mặc cái bra của tôi xuất hiện. Anh thở hổn hển,đôi mắt nhìn chằm chằm  vào bộ ngực sữa trắng, chân phải vòng ra sau lưng tôi, ngón chân nhẹ nhàng cởi móc áo , thế là chiếc bra yêu quý của tôi rơi khỏi người.

 

Diệp Tư Viễn không còn sức để cởi quần bò cho tôi nữa, anh vùi mặt vào ngực  tôi, tham lam  hôn, cắn, liếm hai núm vú mềm mại. Tôi liên tục rên rỉ, Diệp Tư Viễn nghe thấy âm thanh quyến rũ của tôi lại càng hưng phấn bừng bừng, hai vai anh cựa quậy đẩy tôi ngã xuống giường, cả người anh đè lên tôi, rồi anh điên cuồng hôn môi tôi.

 

Cách lớp vải quần, tôi có thể cảm giác được ‘tiểu Viễn’ đã hoàn toàn thức tỉnh.

 

“Tiểu Kết, giúp anh đi.” Anh thấp giọng muốn tôi cởi quần jean và quần lót ra cho anh.

 

Sau đó tôi tự cởi quần mình ,hai thân thể không mảnh vải quấn lấy nhau. Bàn tay tôi mò mẫm tìm ‘tiểu Viễn’  cường tráng đang ngóc đầu dậy.

 

Diệp Tư Viễn vẫn nằm ở trên người tôi, anh cử động mạnh làm ‘tiểu Viễn’ cọ đi cọ lại ở bụng tôi. Tôi biết anh đang cố gắng tìm ‘nơi cần tìm’.

 

Ha ha , tôi cười xấu xa không chịu giúp anh.

 

Anh vội vàng đến nỗi cọ răng lên làn da trên cổ của tôi rồi hổn hển nói: “Bạn học Trần Kết à, bạn đang bắt nạt người tàn tật đấy nhé.”

 

Tôi bị anh chọc cười, cuối cùng cũng chịu nắm lấy ‘tiểu Viễn’ và hỏi ‘đại Viễn’ : “Tư Viễn, có cần đổi tư thế không?”

 

Anh trả lời: “Không cần, anh. . . . . . anh muốn thử nằm trên một lần.”

 

Tôi quyết định thỏa mãn yêu cầu cho anh, mặc dù cả người anh đều đè trên người tôi tạo nên độ nặng kinh người, nhưng mà anh không còn cách nào khác bởi vì anh không có tay để chống đỡ.

 

Tôi đặt ‘tiểu Viễn’ vào đúng vị trí, anh lập tức cắn răng vọt vào.

 

Diệp Tư Viễn nửa quỳ trên giường, ngón chân bám chặt xuống mặt đệm, hai tay tôi đỡ vai để anh có thêm điểm tựa. Tôi nâng mông lên thật cao, cặp chân quấn chặt lấy anh. Đầu Diệp Tư Viễn gục vào hõm cổ bên trái của tôi nên tôi không nhìn thấy gương mặt đẹp trai, chỉ có thể nghe tiếng hít thở nặng nề của anh.

 

Diệp Tư Viễn nhà tôi vẫn đang trong quá trình trưởng thành, cho nên không thể thiếu sex được,mà tôi cũng không biết anh có thể tự mình làm được vấn đề này hay không nữa.

 

Tối hôm qua, chúng tôi như Adam và Eve, ăn trộm quả táo đỏ, Diệp Tư Viễn nếm vị ngon ngọt cả đêm , còn tôi đến bây giờ vẫn chưa hết đau nhức!

 

Cũng may là tôi đã có kiến thức trong chuyện này , lần đầu tiên của bất kỳ người con gái nào cũng giống tôi cả, tôi tin lời nói của Diệp Tư Viễn : hiện tại anh làm chưa tốt, nhưng tương lai, chúng ta nhất định sẽ càng ngày càng ăn ý, càng ngày càng làm tốt hơn a.

 

Sau một hồi luật động triền miên, Diệp Tư Viễn bắt đầu gia tăng tốc độ, rồi anh cũng lên được đỉnh cao của dục vọng. Anh ưỡn thẳng lưng, từng phát từng phát đụng vào phần hông của tôi, lúc bắn ra anh còn lớn tiếng gọi tên tôi, tôi có thể cảm nhận được tiểu Viễn đang run rẩy trong đó, cuối cùng tôi nghe thấy tiếng gầm nhẹ phát ra từ sâu trong cổ họng của anh.

 

Kích tình qua đi, anh thả lỏng thân thể, hoàn toàn nằm đè lên tôi, tôi nhắm mắt lại ôm chặt lấy anh, cảm nhận cảm giác tâm ý tương thông giữa hai chúng tôi . Tôi biết quan hệ của tôi và anh đã bước sang một trang mới.

 

Chúng tôi đang càng ngày càng thân mật với nhau hơn.

 

~~~ Http://Bichsongcac.wordpress.com ~~~

 

Kết thúc chuyến du lịch ở núi Chuông, chúng tôi quay về trường học. Tôi vẫn không nói chuyện nhiều với Đường Duệ, nhưng mối quan hệ giữa tôi và Vương Giai Phân thì biến hóa đến nghiêng trời lệch đất. Chúng tôi trở nên vô cùng thân thiết, cùng  đi học cùng đi về, buổi trưa cùng nhau ăn cơm, buổi tối nếu không có hẹn với Diệp Tư Viễn , tôi lại cùng cô ấy đi tự học.

 

Sau khi tiếp xúc nhiều hơn tôi mới biết Vương Giai Phân là một cô gái tốt, chỉ là tôi vẫn không hiểu, cô ấy xinh đẹp, gia cảnh khá giả tại sao lại thích chơi với tôi nhỉ, đây quả là một câu đố nan giải a .

 

Một tuần sau, buổi tối thứ sáu, Diệp Tư Viễn được chú Tào tới đón về nhà , chủ nhật mới quay lại, trước khi đi anh còn lưu luyến không nỡ rời làm tôi sung sướng vui mừng gần chết , thế là tôi bảo anh về nhà ở gần mẹ chăm sóc bà một chút , đừng có lúc nào cũng thương thương nhớ nhớ tôi làm gì.

 

Thứ bảy, một nam sinh học cùng lớp gọi điện cho tôi – cậu ấy chính là người chụp ảnh trong buổi sáng hôm ngắm mặt trời mọc ở núi Chuông, cậu ấy còn hỏi  Email của tôi, nói là muốn gửi cho tôi một tấm ảnh, hơn nữa xin lỗi vì chưa được sự cho phép mà đã chụp trộm bức ảnh này.

 

Tối hôm đó tôi đến phòng máy, vào email quả nhiên có một thư mới trong hộp thư đến. Tôi click vào nút xem , oaaa , đó là bức ảnh chụp chung của tôi và Diệp Tư Viễn  —— chúng tôi đang hôn nhau.

 

Trong tấm ảnh đó, chúng tôi đang đứng ở một khoảng đất trống, bối cảnh xung quanh là những ngọn núi được bao phủ bởi những tầng mây trắng bập bồng, Diệp Tư  Viễn hơi cúi người, sợi tóc đen của anh rũ xuống trán bay phấp phới trước mắt. Còn tôi núp trong lòng anh, mái tóc dài để xõa bị gió thổi tung, một tay tôi áp lên ngực anh,còn cái tay kia vòng qua cần cổ của anh, chúng tôi say sưa hôn nhau không thèm để ý đến vạn vật xung quanh.

 

Dù không nhìn rõ vẻ mặt của Diệp Tư Viễn, nhưng tôi vẫn cảm nhận được ngọt ngào hạnh phúc toát ra từ gương mặt ấy. Tuy hai ống tay áo của anh mềm nhũn mất tự nhiên treo hai bên vai nhưng tôi biết , hai bàn tay vô hình khác của anh đang ôm chặt tôi vào lòng.

 

Ảnh này chụp rất sắc nét , tay nghề cũng được nên đẹp lắm , tôi rất thích nó.

 

Tôi lập tức tìm QQ của Diệp Tư Viễn rồi gửi một cái mặt cười cho anh, nửa phút sau anh phản hồi, thì ra là anh cũng đang lên mạng.

 

MR. Diệp: Tiểu kết à

 

Tiểu Kết tử : Tư Viễn, em cho anh xem tấm ảnh này ~

 

MR. Diệp: Em gửi đi

 

Tôi gửi xong phải chờ một lúc sau mới thấy anh nói chuyện.

 

MR. Diệp: Em rất đẹp

 

Tiểu Kết tử: Anh cũng rất đẹp trai a ~^ o ^~

 

MR. Diệp: Anh xấu lắm

 

Tiểu Kết tử: Ai nói thế ! Đẹp lắm đẹp lắm mà, anh đúng là , thôi không thèm thảo luận vấn đề này với anh nữa. Đã hơn một tháng nay anh không về nhà rồi…,bây giờ cảm giác thế nào?

 

MR. Diệp: Ngày hôm qua rất vui vẻ , nhưng hôm nay rất buồn chán , có lẽ ngày mai sẽ còn buồn hơn nữa.

 

Tiểu Kết tử: Cái gì cơ? Tại sao lại vậy? Chẳng phải mẹ và em trai anh đều rất nhớ thương anh đấy ư?

 

MR. Diệp: Ừm, chỉ là anh lại nhớ đến em , ở đây làm gì có em đâu.

 

Tôi mỉm cười, tôi tưởng tượng ra dáng vẻ của Diệp Tư Viễn lúc này, anh ngồi trước cái máy tính trong phòng, dựa lưng vào thành ghế, đặt đôi chân dài lên trên bàn, ngón chân linh hoạt gõ bàn phím”Tanh tách tanh tách”  , liên tục gõ ra những lời tâm tình để thủ thỉ với tôi.

 

Tiểu Kết tử: Ai dô ~~ mới hai ngày thôi mà anh đã nhớ em à , hí hí! Hơn một tháng nữa là nghỉ hè rồi , tới lúc đó anh phải làm sao a!

 

MR. Diệp: Anh cũng đang đau đầu suy nghĩ về vấn đề này đây

 

Tiểu Kết tử:  Á ? Ha ha ha ha ha,anh nói thật hay đùa?

 

MR. Diệp: Thật mà !

 

Tiểu Kết tử: Há há há, người ta nói tiểu biệt thắng tân hôn nha, anh đừng suy nghĩ nhiều, chờ đến khi gặp mặt vào ngày tựu trường , em sẽ tặng cho anh một cái ôm thân thiết và một nụ hôn nồng thắm!

 

Ai ngờ tôi vừa gửi dòng chữ này đi thì Diệp Tư Viễn lập tức im bặt.

 

Tôi lướt web xem tin tức một lát sau, anh mới xuất hiện , và câu đầu tiên đánh dấu cho sự trở lại này của anh khiến tôi vô cùng lúng túng.

 

MR. Diệp: tiểu Kết à, lời em nói vừa rồi bị mẹ anh nhìn thấy

 

Tiểu Kết tử: . . . . . .

 

MR. Diệp: Ảnh của chúng ta cũng bị mẹ nhìn thấy

 

Tiểu Kết tử : . . . . . .

 

Tôi không còn ý kiến nào để phát biểu nữa, tôi nghĩ, cả đời này chắc tôi không dám gặp mặt mẹ Diệp Tư Viễn mất.

 

Tối chủ nhật, Diệp Tư Viễn được chú Tào đưa đến trường, tôi chạy ra cổng đón anh, chú Tào nhìn thấy tôi liền khách khí chào hỏi : “Chào bạn học Trần.” Tôi nhanh miệng đáp : “Chào chú Tào ạ.”

 

Chú ấy đã biết quan hệ giữa tôi và Diệp Tư Viễn, không biết chú ấy có nói gì với mẹ anh không, nhưng tôi cũng không muốn giấu diếm chú ấy. Chuyện tình cảm của chúng tôi là công khai cơ mà, mà mối quan hệ này có lẽ chú Tào đã đoán ra từ lần Diệp Tư Viễn đưa tôi ra ga tầu vào mùa xuân đầu năm nay rồi.

~~~ Http://Bichsongcac.wordpress.com ~~~

Một tuần sau.

Hôm nay là thứ bảy, tôi lại đi làm thêm ở siêu thị. Kết thúc công việc, tôi quay về trường gọi điện cho Diệp Tư Viễn, hỏi anh muốn ăn cái gì vào bữa tối, anh nói anh đang ngồi trong vườn hoa nhỏ ở sân trường chờ tôi.

 

Tôi buồn bực khó hiểu ,đến khi tìm được thì phát hiện anh đang ngồi trên ghế đá, bên cạnh có đặt một cái túi màu đen.

 

Tôi ngồi xuống hỏi anh: “Không phải anh nói đến phòng anh ăn cơm sao? Tự dưng lại chạy ra đây , hay là anh muốn đi đâu?”

 

Sắc mặt anh vô cùng vô cùng mất tự nhiên, thậm chí trên mặt còn xuất hiện hai rặng mây đỏ ửng. Sau vài phút do dự anh mới lên tiếng: “Gần trường học có một quán trọ mới khai trương nên đại hạ giá, giá thuê phòng rất ưu đãi, cho nên. . . . . . anh muốn. . . . . . anh muốn em đến đó thuê phòng với anh một buổi chiều.”

 

Rồi anh lặng lẽ ngẩng đầu nhìn tôi, tia sáng thẹn thùng lấp lánh ở đáy mắt.

 

“À à?” Tôi lập tức hiểu ra tâm tư của anh, Adam ăn trái táo đỏ cấm kỵ rồi sẽ  muốn làm chuyện xấu tiếp á!

 

Dù sao thì Diệp Tư Viễn nhà tôi cũng chỉ là một nam sinh 21 tuổi bình thường như bao người khác, từ lúc rời khỏi núi Chuông đến nay đã 2 tuần rồi, phương diện cần giải quyết này của anh là điều dễ hiểu thôi mà.

 

Chỉ là. . . . . . Tôi ho khan một tiếng, uyển chuyển nói cho anh biết: “Tư Viễn, hôm nay chúng ta đừng đi nha, aizz , mà có muốn đi cũng chẳng được, bởi vì. . . . . . cái bà dì kia nhà em tới rồi .”

 

Anh nghe tôi nói xong , vẻ mặt biến đổi từ mong chờ thành kinh ngạc, cuối cùng là vô vàn thất vọng. Anh nheo mắt ấm ức nói: “Ừm. . . . . . thôi vậy , . . . . . . Chúng ta trở về phòng ăn thôi.”

 

Tôi nhìn anh mân miệng phụng phịu mà thấy lòng cứ nhảy lên tưng tưng. Diệp Tư Viễn à, sao anh có thể đáng yêu đến vậy nhỉ!

 

~~~ Http://Bichsongcac.wordpress.com ~~~

 

Lại một tuần nữa trôi qua, chiều thứ bảy sau khi làm xong việc ở siêu thị,tôi đồng ý đi quán trọ “Nhân dịp khai trương nên đặc biệt giảm giá” với Diệp Tư Viễn ở  một đêm. Nhưng điều khiến tôi không ngờ tới chính là —— quán trọ ấy là một khách sạn 5 sao.

 

Khu vực tiếp tân của khách sạn vô cùng tráng lệ,khi tôi lon ton chạy tới thì đã thấy Diệp Tư Viễn làm xong Check in, đang ngồi trên ghế sa lon chờ tôi, anh nhìn thấy tôi đến liền bảo tôi tự cầm thẻ mở cửa phòng và chứng minh nhân dân đi đăng ký  phòng thuê tới sáng mai.

 

Sau khi đưa chứng minh thư cho nhân viên khách sạn để làm thủ tục, tôi cẩn thận nhìn giá phòng trên bảng giá, ôi mẹ ơi! ! Toàn bộ đều là 4 con số á ! ! Giời ạ , phí sinh hoạt trong hai tháng của tôi đấy! ! Tôi vội vàng hỏi chị nhân viên: “Ừm. . . . . . Xin hỏi  giá  căn phòng này của chúng tôi là bao nhiêu?”

 

Cô ấy tra giá xong rồi thông báo lại: “Vâng , của quý khách là 868 tệ.”

 

Tôi đờ người lắp bắp không thành câu : “Chị .. chị  .. chị , chị trả cái chứng minh thư đó cho tôi, chị chờ tôi một lát đã nhé.”

 

Tôi chạy về phía Diệp Tư Viễn , ánh mắt anh lập tức sáng bừng hỏi tôi : “Em làm xong rồi?”

 

“Chưa xong.” Tôi lắc đầu rồi ngồi xuống bên cạnh anh, nắm chặt chứng minh thư và thẻ mở cửa phòng trong tay, tôi hỏi anh  “Tư Viễn, khách sạn này đắt quá! Chúng ta đổi nơi khác đi, Bảy Ngày, Hán Đình, Như Gia gì gì đó , chỉ cần hơn 100 tệ  là đủ rồi, thuê phòng ở đây mất hơn 800 tệ ! Đúng là dọa chết người ta.”

 

Diệp Tư Viễn trầm mặc một lát rồi mới sâu kín mở miệng: “Tiểu Kết, anh không còn cách nào khác, nơi anh ở phải có bồn tắm trong nhà tắm thì anh mới tắm được, mà những thứ này chỉ có khách sạn 4 sao , 5 sao mới đáp ứng đầy đủ.”

 

“Cái gì?” Tôi ngẩn người “Phòng ở ký túc xá của anh làm gì có bồn tắm , thế thì anh tắm kiểu gì?”

 

“Ở đó có một cái ghế nhỏ, anh sẽ ngồi lên cái ghế đó để tắm, cũng không khó lắm đâu. Ở chỗ bồn rửa mặt cũng có một cái ghế chân cao, ngồi lên đó đánh răng rửa mặt khá tiện , em không để ý à?”

 

Tôi thật sự  không chú ý tới chúng, bởi vì bình thường tôi chỉ thấy anh đứng đánh răng rửa mặt thôi. Trong lòng tôi vẫn còn thắc mắc: “Vậy còn . . . . . . lần trước đi núi Chuông , nhà tắm ở đấy không có bồn!”

 

Anh đáp : “Lần đó, anh ngồi dưới đất để tắm đấy.”

 

Tôi ngây người, tôi không biết, vậy mà tôi cái gì cũng không biết! Lúc ở núi Chuông tôi chưa từng nghĩ xem phòng tắm này anh có tiện dùng không, anh tắm, anh gội đầu, rửa mặt, đánh răng, đi vệ sinh, có chướng ngại gì hay không, có cần tôi giúp đỡ hay không. Tôi chưa từng nghĩ tới lại càng không hỏi anh lần nào!

 

“Em xin lỗi.” Tôi suy sụp  “Em đi đăng ký thuê phòng , em sẽ đi ngay bây giờ, anh chờ nhé!”

 

“Ừ , anh chờ em.” Ánh mắt anh cong cong nở nụ cười, tôi lại nhìn thấy hai cái  má lúm đồng tiền xinh xinh ở hai bên má anh, chẳng qua là tôi đã liếc thấy vài tia khổ sở buồn bã ánh lên trong đôi mắt anh.

 

Vừa khép cánh cửa phòng lại, tôi và Diệp Tư Viễn lập tức sáp vào hôn nhau.

 

Anh đẩy tôi áp sát vào tường , ép chặt lấy tôi rồi cúi đầu hôn tôi.

 

Tôi bị anh hôn thất điên bát đảo không thể thở nổi , vất vả hít được một hơi liền vội vàng nói : “Tắm trước đã! Em đứng ở siêu thị nửa ngày trời , người đầy mồ hôi rồi.”

 

Diệp Tư Viễn nói nhỏ bên tai tôi: “Tiểu kết, chúng ta cùng tắm đi.”

 

Mặt tôi nhanh chóng đỏ bừng.

Hết chương 24.

 

 Ngày nghỉ người ta đi chơi , còn mình lê lết ở nhà vì cái chân đau , đi đứng thế nào bước hụt mới điên người chứ , ối giời ạ = ((

About these ads

29 thoughts on “Ôm em đi , Diệp Tư Viễn [24]

  1. cố lên nhé vịt. luôn ủng hộ nàng. mình rất thích truyện này
    thanks nàng đã edit truyện.
    haiz hy vọng anh chị sẽ được hạnh phúc như vậy, dù bết sẽ có sóng gió nhưng hy vọng rằng anh chị sẽ luôn bên nhau.

Cùng mai mối cho uyên ương hồ điệp nào các bạn trẻ ^^!

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s