Ôm em đi , Diệp Tư Viễn [23]

Chương 23 : Đi ngắm mặt trời mọc thôi

Edit : Vịt

Http://Bichsongcac.wordpress.com

 

Cuối cùng chúng tôi cũng tách rời khỏi nhau, tôi bước xuống giường bật đèn bàn, đi vào nhà vệ sinh lấy khăn giấy và khăn bông thấm nước .

Đây không phải lần đầu tiên tôi lau chùi cho ‘tiểu Viễn’ nhưng ‘đại Viễn’ vẫn rất xấu hổ.

Nhờ có ánh đèn mà tôi đã nhìn thấy rõ ràng hơn cơ thể không trọn vẹn của anh.

Diệp Tư Viễn tựa lưng vào thành giường, bờ vai của anh không chỉ rộng mà còn có một chút bắp thịt, chỉ là cánh tay phía dưới đã bị cụt, nơi này nhìn nhỏ hơn bắp tay của một người trưởng thành khá nhiều, ở phần đầu còn hơi nhòn nhọn , vết thương trên đó khép kín  rồi, vết sẹo màu hồng không còn trông thấy rõ nữa. Có lẽ là do lúc anh gặp phải tai họa ấy , cơ thể anh vẫn chưa trổ mã nhỉ.

So với bên trái dài khoảng 5 cm thì phần còn lại ở bên phải dài hơn một chút, nó tầm khoảng 7, 8 cm , đối với một người vóc dáng cao lớn và gương mặt đẹp trai như anh thì hai khúc tay nhỏ xíu c treo ở hai bên vai quả là khốc liệt.

Hơn nữa, tôi phát hiện, nách phải của anh bị thương rất nặng.

Nó bị nứt toạc ra , máu chảy khá nhiều đã đông lại thành cục do bị xích sắt mài rách vào buổi sáng. Tôi đau lòng cầm khăn lông ấm lau vết thương cho anh, nước mắt không kìm được từng giọt từng giọt lăn trên má.

Diệp Tư Viễn hoang mang nhìn tôi: “Tiểu Kết, sao em lại khóc?”

“Cái tên đần độn này, bị thương mà không nói với em, anh định giấu em đúng không!” Tôi mếu máo.

“Không phải vậy, vết thương nhỏ thôi mà.” Anh nở nụ cười hiền hòa.

Tôi ngừng khóc, ngồi bên cạnh anh, ngón tay mơn trớn phần còn lại của cánh tay bên trái và vết sẹo màu hồng nhạt vô cùng nhẹ nhàng không dám ấn mạnh, sợ làm anh đau. Anh cúi đầu nhìn động tác của tôi rồi mím môi cười khẽ, hơi nâng vai lên để phần cánh tay còn lại ấy vuốt ve đầu ngón tay tôi, thế là tôi mạnh dạn sờ vào nó,làn da ở đây vẫn còn non lắm, mà cảm giác khi tiếp xúc với nó vô cùng kỳ lạ.

Tôi nhỏ giọng hỏi: “Diệp Tư Viễn, có phải lúc đó anh rất đau không?”

Anh ngẩn người , một lát sau mới gật đầu: “Ừm, rất đau,đau đến nỗi suốt cả một tháng trời anh chỉ biết lăn lộn trên giường đấy.”

Nước mắt tôi lại ầng ậng trong hốc mắt , anh lúng túng dỗ tôi: “Aizz , đã nhiều năm trôi qua rồi…, anh không còn đau nữa mà, nếu biết em khóc, chắc chắn anh sẽ không kể cho em nghe chuyện này.”

Tôi vừa khóc vừa nói: “Diệp Tư Viễn, Diệp Tư Viễn, từ nay về sau nếu anh bị thương lần nữa, anh nhất định phải nói cho em biết, không được lừa dối em , anh biết chưa hả?”

“Nhất định, tiểu Kết à, nhất định anh sẽ nói, hơn nữa, anh không dễ bị thương đâu, em yên tâm đi nhé.”

Tôi khóc vô cùng lợi hại, Diệp Tư Viễn đành phải lấy thành giường làm chỗ tựa để ngồi thẳng người, anh hôn hít đôi mắt tôi,rồi áp má vào má tôi. Giọng nói của anh nghẹn ngào vang lên : “Tiểu Kết, tiểu Kết, em đừng khóc nữa mà , mỗi lần em khóc anh lại không biết phải làm gì. Em biết là anh không thể lau những giọt nước mắt đang lăn dài trên má em, cho nên tiểu Kết à , anh xin em đừng khóc , được không?”

Tôi cũng đâu có muốn khóc nhưng mà tuyến lệ của tôi thì không thể dừng lại được, thế là tôi nhào vào ôm anh , chôn mặt trong lồng ngực của người tôi yêu. Tiếng khóc của tôi bị đè nén trong cổ họng , chỉ có hai hàng nước mắt là vẫn trào ra ngoài.

Cuối cùng tôi cũng nhìn thấy thân thể của anh,tôi có thể cảm nhận được nỗi đau đớn mà anh phải chịu, Diệp Tư Viễn của 10 năm trước là một cậu bé hoạt bát vui vẻ,nhưng rồi cái ngày vận mệnh ấy đã cướp đi hai cánh tay của anh. Từ đó về sau, anh phải sống một cuộc sống có vô vàn khó khăn bất trắc với cơ thể không hoàn chỉnh của mình.

Tôi muốn hỏi ông trời, tại sao lại giáng số mệnh nặng nề ấy lên Diệp Tư Viễn trong khi anh là một người con trai tốt , tôi nên làm thế nào mới xoa dịu được nỗi đau của anh đây?

Hay là để tôi ở bên cạnh anh ấy cả đời này ,đừng chia cắt chúng tôi ,như thế có được không?

~~~ Http://Bichsongcac.wordpress.com ~~~

Đêm nay tôi ôm Diệp Tư Viễn cùng nhau ngủ trên chiếc giường đơn ở quán trọ.

Diệp Tư Viễn nằm bên cạnh tôi say sưa ngủ, cánh tay tôi vòng qua eo anh,đầu dựa vào lồng ngực nghe tiếng hít thở đều đều phát ra của anh để rồi tôi chìm vào Sweet dream từ lúc nào không hay biết.

Đang ngủ ngon bỗng tôi mơ màng thấy có ai đó đang đá nhẹ vào người mình, tôi dụi mắt tỉnh dậy, nhìn thấy Diệp Tư Viễn đang ngồi trên giường , tôi hỏi bằng giọng ngái ngủ : “Anh có chuyện gì à?”

Anh đáp : “Tiểu Kết, 4 rưỡi rồi, chúng ta đi ngắm mặt trời mọc thôi.”

“Cái gì cơ ?” Tôi lờ mờ một lát mới sực nhớ ra mình là người đã hẹn anh . Mặc dù tôi vẫn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ, người vừa đau vừa mệt mỏi nhưng nhìn dáng vẻ hào hứng bừng bừng của Diệp Tư  Viễn liền đứng dậy bật đèn , nhanh chóng mặc quần áo.

Ngủ một đêm,bây giờ chúng tôi nhìn thấy thân thể không mảnh vải của nhau một lần nữa mà không còn thấy ngượng ngùng xấu hổ. Nhất là Diệp Tư Viễn, anh trần truồng bước xuống giường, gấp  gáp cầm quần và cây gậy lưỡi câu nhỏ chạy vào nhà tắm.

Tôi ngồi trên giường, cảm giác toàn thân vừa đau vừa mỏi, một nửa là vì hôm trước leo núi , một nửa là vì mấy tiếng đồng hồ trước đây vừa vận động kịch liệt trên giường. Bộ vị đặc thù của tôi vẫn còn đau nhức, tôi không biết Diệp Tư Viễn có chỗ nào trong người khó chịu như tôi không, tóm lại bây giờ tôi thấy mình như con búp bê vải vứt đi sắp bị rách thành từng mảnh.

Tôi mặc xong quần áo liền đi vào nhà tắm,Diệp Tư Viễn đã mặc xong quần dài rồi , anh đang kẹp cái bàn chải cúi người đánh răng. Đánh răng xong, anh lại rửa mặt cho mình, cuối cùng kẹp khăn lông lau khô mặt. Chân phải của anh có thể giơ lên rất cao ,chỉ cần đứng bằng chân trái mà cũng vững vàng như tôi đứng bằng hai chân, tôi vô cùng bội phục anh.

Anh làm xong thì tôi đi vào, ôm anh từ phía sau rồi ló đầu ra nhìn hình ảnh trong gương.

Diệp Tư Viễn không mặc áo, bóng đèn trong phòng tắm khá  sáng, phần còn lại của hai bên cánh tay bị cụt của anh in hình trên tấm gương trước mặt. Anh rụt vai ngượng ngùng hỏi: “Tiểu Kết, em có thấy anh xấu không?”

“Ai u! Anh đẹp trai của tôi à ~~ anh đừng suy nghĩ lung tung nữa đi.” Tôi nói “Từ rầy anh không được nói như thế nữa nhé, phải nói là anh đẹp trai không kém Tường Lâm đâu.”

Anh ngờ nghệch hỏi tôi : “Tường Lâm là ai?”

Tôi cười ha ha: “Tường Lâm tẩu  ca! Biết không? Thôi thôi , anh thật là dài dòng a.”

Anh cười cười rồi ngẩng đầu nhìn gương. Thật ra vóc người của Diệp Tư Viễn rất đẹp, dù anh hơi gầy nhưng vẫn có cơ nha , bờ vai thì rộng rãi  này, từ ngực đến eo sờ vào vừa rắn vừa chắc này, cũng tư thế hình thang  giống người mẫu chữ T trên ti vi và tạp chí này, cơ ngực, cơ bụng cân xứng khỏi phải bàn nã. Không những thế  chân anh lại vừa dài vừa thẳng rất hoàn mỹ, mặc quần vải sợi tổng hợp nhất định rất model a.

Có một điều khiếm khuyết duy nhất đó là anh không có tay , thiếu sót này cả đời không thể bù đắp nổi.

Bỗng dưng tôi hỏi anh: “Tư Viễn, anh không dùng tay giả à?”

Anh đáp : “Anh có tay giả , nhưng chỉ có tác dụng làm cảnh thôi , thực tế thì không thể dùng được”

“Là sao ?” Tôi chưa hiểu.

“Tay giả và chân giả không giống nhau,chân giả dùng để đi bộ, chắc em cũng từng nhìn thấy rồi. Còn tay giả thì. . . . . . Chức năng của cánh tay và ngón tay thật rất phức tạp, tay giả không thể thay thế. Có lần anh thử dùng tay giả để cầm cốc, cầm thìa, nhưng mà khó lắm , chẳng thà anh dùng chân còn nhanh hơn . . . . . . . Còn một nguyên nhân nữa ,đó là phần còn lại của hai cánh tay quá ngắn, nếu  nó dài thêm một chút thì may ra có thể dùng được tay giả, nhất là  loại tay giả được sản xuất ở nước ngoài, anh xem clip bọn họ dùng nó khá hay, đáng tiếc không thích hợp với anh.”

Anh bình tĩnh giải thích khiến tôi khó chịu trong lòng , tôi nói : “Thôi được rồi, anh mau mặc quần áo đi, em phải đánh răng rửa mặt rồi.”

Sau khi đuổi Diệp Tư Viễn ra ngoài, tôi nhanh chóng đánh răng rửa mặt chải đầu, tôi nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương – vẫn là gương mặt trẻ trung ấy,nhưng tôi đột nhiên ý thức được, bắt đầu từ đêm hôm qua tôi không còn là Trần Kết của quá khứ nữa rồi.

~~~ http://Bichsongcac.wordpress.com ~~~

Tôi và Diệp Tư Viễn đi tới một khu vực cách quán trọ không xa để ngắm mặt trời mọc.

Mặc dù đã là đầu tháng năm,nhưng nhiệt độ trên núi chênh lệch giữa ngày và đêm còn rất lớn, ban ngày nóng đến mức phải mặc áo cộc tay thậm chí là áo ba lỗ ,nhưng buổi tối mặc tới hai cái áo mà vẫn thấy lạnh.

Mới 4 rưỡi nên bầu trời vẫn còn tối , hàng ngàn ông sao trên trời vẫn nhấp nháy chưa muốn đi ngủ, sắc màu phía chân trời cũng không đều nhau, nào là xanh lam, xanh đen,rồi cả đen như mực trộn lẫn thành một mảnh. Tôi ôm Diệp Tư Viễn cùng quay mặt nhìn về hướng đông , lẳng lặng chờ mặt trời mọc.

Lớp tôi đêm qua chơi quá khuya nên hôm nay không dậy nổi, đến xem mặt trời mọc ngoại trừ tôi và anh thì có thêm 5 bạn học nữa, trong đó có hai đôi là tình nhân, một người còn lại yêu thích chụp ảnh nên mới chịu khó dậy sơm thế này.

Bỗng một cơn gió núi thổi qua làm tôi lạnh run người, Diệp Tư Viễn cúi đầu nhìn tôi : “Tiểu Kết, em kéo khóa áo anh xuống rồi chui vào đây đi .”

Tôi lập tức kéo khóa áo , nép người vào lòng anh. Diệp Tư Viễn so với tôi cao lớn hơn nhiều, tôi có thể cảm nhận được nhiệt độ ấm áp tỏa ra từ cơ thể anh ,tôi áp tai lên ngực để nghe tiếng tim đập thình thịch bình ổn của anh.

Chúng tôi im lặng, mọi người cùng nhau nín thở chờ đợi, và giây phút tráng lệ ấy đã tới .

Phía sau một ngọn núi ở hướng đông lúc nãy vẫn còn u ám nay xuất hiện vài tia sáng xanh trắng, từ vài tia nó khuếch đại thành một mảng lớn , cuối cùng màu đỏ rực xuất hiện. Tôi nhìn không chớp mắt,bỗng nghe thấy Diệp Tư Viễn nói nhỏ trên đỉnh đầu: “Tiểu Kết, mặt trời sắp lên cao rồi , ngày mới tốt lành nhé !”

Tôi mỉm cười, ngắm nhìn màu đỏ đang lan rộng trong không gian, những chòm mây xung quanh đỉnh núi cũng bị nhuộm thành các sắc màu rực rỡ, thoạt nhìn không khác thì thế giới ảo ảnh trong thần thoại.

Chúng tôi chờ đợi , chờ đợi , cuối cùng ánh sáng chói mắt cũng xiên tới mọi vật trên trái đất làm ai cũng phải nheo mắt lại.

Một lát sau, ánh sáng ấy không còn là những tia sáng le lắt yếu ớt nữa mà đã biến thành một mảng rộng lớn, bầy chim xung quanh phe phẩy cánh chao liệng trên không trung như đang chào đón ngày mới bắt đầu. Tôi thấy mặt trời thò ra đằng sau một quả núi, phá vỡ màn đêm đen tối của mặt trăng, tuyên bố cho nhân gian biết rằng thời khắc ngự trị chúng sinh của nó đã tới.

Vầng lửa đỏ rực từ từ nhô lên đằng sau dãy núi, màu sắc của nó rất sáng nhưng không đến nỗi chói mắt như lúc nãy, tôi ôm eo Diệp Tư Viễn , cùng anh hưởng thụ khoảnh khắc xinh đẹp của thiên nhiên.

Bầu trời càng ngày càng sáng hơn, mấy ngôi sao nhỏ lấp lánh không còn thấy đâu nữa mà thay vào đó là một mảng trời màu xanh trắng bao la, chúng tôi ngắm nhìn từng đám mây trắng bồng bềnh trôi về phía cuối chân trời, lắng nghe âm thanh tíu tít buổi sáng sớm của bầy chim rừng rất vui tai.

Tôi nghĩ thời gian là minh chứng tốt nhất cho mọi chuyện,ngày này qua ngày khác, ông mặt trời cứ mọc rồi lặn,cây cối hoa lá cành không ngừng sinh sôi nảy nở,con người rồi cũng phải lớn lên và già đi bởi đó là quy luật của cuộc sống, không ai có thể bắt thanh xuân mãi mãi ở lại với mình, cho nên dung nhan dù đẹp đến mấy thì cũng có ngày phai tàn.

Nhưng tôi tin rằng, tình cảm của tôi và Diệp Tư Viễn sẽ vượt qua mọi thử thách của thế gian,dù là thời gian hay không gian thì tất cả đều không phải vấn đề gì khó khăn đối với chúng tôi.

Cậu bạn say mê chụp ảnh không ngừng bấm máy, tôi chợt phát hiện, hai đôi tình nhân kia không biết đã tránh đi một góc từ lúc nào.

Tôi nhìn bọn họ dính vào một chỗ như trẻ sinh đôi liền ngẩng đầu nói với Diệp Tư Viễn: “Diệp Tư Viễn, em muốn hôn anh.”

“Ừm ?” Anh khó hiểu.

“Em cảm thấy thiên nhiên trước mắt đẹp rạng ngời thế này , nếu không làm cái kiss thì quả là lãng phí a.”

Anh bật cười: “Tiểu Kết, em đúng là nhân tài khoa quảng cáo mà , trong đầu rất hay có những ý tưởng mới mẻ nảy ra bất ngờ.”

Tôi thích thú cười , ưỡn người lên hôn môi Diệp Tư Viễn.

Tay tôi vuốt ve tấm lưng dày rộng của anh, tôi cảm thấy mình  hạnh phúc đến sắp ngất đi rồi, nếu giây phút kết thúc cuộc sống của tôi là bây giờ,nếu ngày tận thế chính là bây giờ,và ngay cả khi đất liền bị vùi sâu trong đại dương bao la thì tôi cũng không thấy sợ và không hề cảm thấy nuối tiếc điều gì nữa.

Bởi vì Diệp Tư Viễn và tôi sẽ luôn bên nhau.

~~~ http://Bichsongcac.wordpress.com ~~~

Sau khi ngắm mặt trời mọc,tôi và Diệp Tư Viễn trở về quán trọ  để ăn sáng —— đơn giản thôi , chỉ có cháo trắng,một chút thức ăn, trứng gà và bánh bao.

Tôi bóc vỏ quả trứng rồi bỏ vào bát cháo của Diệp Tư Viễn , những thứ còn lại có thể tự gắp thì anh sẽ tự ăn.

Ăn sáng xong chúng tôi về phòng để thực hiện nốt công việc tối qua tôi muốn làm mà chưa làm được —— nằm trên giường với  Diệp Tư Viễn, ôm nhau xem ti vi.

Tôi nói với Diệp Tư Viễn: “Mơ ước của em từ trước đến giờ đó là : hằng ngày tan tầm sẽ về nhà với chồng yêu ,rồi hai đứa cùng nhau xem ti vi đấy.”

Diệp Tư Viễn ngạc nhiên hỏi tôi : “Are you sure?”

Tôi gật mạnh đầu và khẳng định : “Yes,I’m sure.”

Anh lắc đầu: “Ước mơ của bạn gái anh thật vĩ đại a.”

Tôi cong môi : “Anh đừng xem thường giấc mơ này, thực hiện không đơn giản đâu nhé, em thấy tương lai sau này anh chắc chắn không làm nổi ,ha ha .”

“Tại sao lại không ?” Anh nhíu mày hỏi tôi.

Tôi đáp: “Nhìn tướng anh thế này nhất định là kẻ cuồng công việc, nói không chừng cả ngày đi họp, tăng ca đến tối mù tối mịt mới về,lại còn xã giao, đi công tác, đến lúc đó  ngay cả bóng dáng anh em cũng không thấy chứ đừng nói là cùng xem ti vi nhá.”

Diệp Tư Viễn cười: “Tiểu Kết, em muốn làm vợ anh hả?”

“Phì phì phì! Em đây không thèm , anh đừng có tưởng bở.”

“Không thèm? Vậy em định làm vợ ai nào?”

“Em không làm vợ ai hết , em sẽ là một cô gái lỡ thì sống cuộc sống độc thân vui vẻ .”

“Nhưng anh không bỏ được một cô gái xinh đẹp như em, tương lai còn có thể biến thành Hoàng Hoa Thái, quá lãng phí a.”

“Lãng phí thì liên quan gì tới anh chứ !”

“Ai nói không liên quan nào, anh nghĩ anh sẽ miễn cưỡng tạm chấp nhận em.”

Đang nói, bỗng nhiên Diệp Tư Viễn liếm vành tai, liếm cằm , liếm cổ khiến tôi bị nhột ,luôn miệng cười hi hi ha ha, bàn tay không cẩn thận chạm phải ‘tiểu Viễn’.Á , không biết ‘tiểu Viễn’ nhà tôi thức tỉnh từ lúc nào a.

Tôi nhìn Diệp Tư Viễn, ** nho nhỏ trong mắt anh đang cháy hừng hực, anh nuốt nước miếng làm cái hầu kết nhỏ ở cổ họng giật giật, đột nhiên tôi cũng thấy toàn thân bị thiêu đốt nóng hập như lên cơn sốt.

Hết chương 23.

P/S : Tớ có 1 tin vui ạ , tớ đã nhờ người tìm được bản tiếng trung đầy đủ từ chương 34 , khả năng đầy đủ là 99,99% bởi vì ở cuối mỗi chương tớ còn thấy cả dòng suy nghĩ mà tác giả viết vào , 0,01 % còn lại để đến lúc edit sẽ kết luận tiếp, hí hí. Mọi người yên tâm nhé ^^

About these ads

21 thoughts on “Ôm em đi , Diệp Tư Viễn [23]

Cùng mai mối cho uyên ương hồ điệp nào các bạn trẻ ^^!

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s