Âu tiên sinh thật thà chất phác -c1.1

 

Chương 1.1

Nguồn : Bichsongcac.wordpress.com

 

“Âu tiên sinh,anh muốn đi đổ rác sao? Vậy của tôi có thể hay không phiền toái anh?”

“Âu tiên sinh,anh muốn đi cửa hàng tiện lợi sao? Có thể hay không mua giúp tôi bình sữa tươi a”

“Âu tiên sinh, con tôi muốn đi học bơi,tôi có bận một chút,anh có thể đưa đứa bé đi giúp tôi không.”

“Âu tiên sinh, làm ơn chiếu cố hài tử giúp tôi một chút.”

“Âu tiên sinh, tôi thực đói, anh có thể nấu cơm không?”

“Âu tiên sinh, tôi thực tịch mịch,theo giúp tôi trên giường có được không?”

“Phốc!”

Nghe Bạch Tiệp Ngọc lấy ngữ khí khoa trương học hàng xóm láng giềng nói chuyện đã muốn cười to, không nghĩ tới nàng có thể nói câu này a, làm cho Sài Nghê nhất thời nhịn không được phun cười ra tiếng.

“Này rất khoa trương, rất buồn cười, ha ha……” Nàng cười không thể áp chế nói:“Thế nhưng ngay cả trên giường yêu cầu đều toát ra đến đây, tuyệt không có khả năng này sẽ là thật sự.Cậu nói đúng hay không?”

Lau đi nước mắt ở khóe mắt, Sài Nghê nhìn bạn tốt từ thời kì trung học đến bây giờ Bạch Tiệp Ngọc.

Tiệp Ngọc thật sự là một tiểu mỹ nhân xinh đẹp, cho dù nàng là cái nữ nhân, như vậy nhìn cũng sẽ tâm động. Loan loan lông mi, đôi mắt trong suốt, mũi thẳng ,môi phấn nộn đỏ mọng, còn có màu da trong trắng hồng hồng, nàng thật là thấy thế nào cũng mĩ a, làm cho người ta tuyệt đối không thể tưởng tượng vài năm trước, nàng vẫn là cái mập mạp, nữ phì hùng làm cho bạn học xa lánh.

“Mình thừa nhận, câu cuối cùng trên giường là mình thêm a, nhưng là còn lại đều là thật sự.” Bạch Tiệp Ngọc phiết môi nói, lộ ra vẻ mặt biểu tình khinh thường.“Cậu không biết là người này là người tốt,tốt đến cực hạn ngu ngốc sao? Nếu ngày nào đó thật sự có người nói với hắn, toi thật tịch mịch, mời theo tôi trên giường trấn an tịch mịch của tôi,nói không chừng hắn thật sự sẽ đáp ứng.”

Sài Nghê nhịn không được vừa cười lên.“Cho nên,cậu giận cái gì nha?”

Bạch Tiệp Ngọc sửng sốt một chút, nhíu mày.

“Mình nào có tức giận?” Nàng phản bác,“Mình chỉ là không quen nhìn cái người ngu ngốc uổng làm người tốt mà thôi, hắn hại mình nghĩ lại ngu xuẩn chính mình ngày xưa.”

“Có ý tứ gì?”

“Thời điểm quốc trung, có đoạn thời gian mình cũng vậy, kết quả giúp người lại bị bọn họ sau lưng đem đi phê bình khéo vô hoàn phu, quả thực chính là đem mình trở thành ngu ngốc. Ngày đó mình ở thang lầu nghe được có người nói hắn là khờ dại, đại ngốc, còn nói hắn hẳn là muốn cảm tạ bọn họ, nếu không phải bọn họ tìm việc cho hắn làm, hắn sớm tự bế chứng, béo chết ở trong nhà. Quả thực chính là một đám người giả đạo đức!” Bạch Tiệp Ngọc giận không thể áp chế nhắc đi nhắc lại.

“Vấn đề là bọn hắn một bên nguyện ý,một bên tự nhờ vả,cậu tức cái gì?” Vẫn là không biết.

“Mình tức giận ngàn chọn vạn tuyển, vì sao còn có thể chọn đến một gian có cái phòng hàng xóm ngu ngốc ở để mua!”

Sài Nghê hoài nghi nhìn nàng, không tin nàng sẽ bởi vì một cái lý do này liền thành như vậy. Các nàng nhưng là vượt qua mười năm giao tình bạn bè nha, nàng lại như thế nào không biết cá tính Tiệp Ngọc “Sự không liên quan mình, quan mình sẽ bị loạn” đâu?

“Tiệp Ngọc, cậu sẽ không thích cái người tốt kia đi?” Nàng không tự chủ được thốt ra hỏi, chợt lại lập tức, nhanh chóng lắc đầu, lầm bầm lầu bầu nói:“Không có khả năng, chuyện này căn bản chính là không có khả năng. Không có khả năng, không có khả năng.”

Nàng liên tục nói bốn không có khả năng, làm cho Bạch Tiệp Ngọc nhìn ở sau trừng mắt, ngăn chặn không được tò mò hỏi:“Vì sao không có khả năng?”

“Kia còn nói sao? Vị kia Âu tiên sinh béo trắng căn bản là không xứng với cậu.” Sài Nghê không chút do dự trả lời.

Nàng nhìn qua vị Âu tiên sinh kia, hắn bộ dạng rất cao a, nhưng là rất béo, ít nhất vượt qua một trăm kg. Không công mập mạp này bốn chữ dùng với tiểu oa nhi thì thực đáng yêu, nhưng là với một cái nam nhân ba mươi mấy tuổi, vậy thực ghê tởm .

Một người béo tốt như vậy dễ dàng làm cho người ta hô đến gọi đi, không có nửa điểm nam tử khí khái cùng cá tính nam nhân, như thế nào xứng đôi với Tiệp Ngọc đâu? Không có khả năng.

“Không cần dùng bề ngoài đi bình phán một người, Sài Nghê.” Bạch Tiệp Ngọc nhíu mi nói.

“Mình cũng không phải đơn thuần đi bình phán bề ngoài mà thôi, dù hắn là người cá tính tốt cũng không thích hợp với cậu. Còn có, phía trước mình từng nghe cậu nói hắn mỗi ngày đều nhốt chính mình trong nhà, là cái nam nhân rụt rè. Cậu thích hoạt động bên ngoài, mà hắn thích trốn ở nhà, hai cậu muốn như thế nào xứng đôi?” Sài Nghê chỉ chứng rõ ràng.“Nói trở về, hắn rốt cuộc có hay không công tác nha? Nên sẽ không là cái ăn bám gia đình đi?”

“Nói thực ra, mình cũng không biết.”

“Bởi vậy có thể thấy được, cậu thật sự đối hắn một chút ý tứ cũng không có.” Nàng kết luận lần nữa . Bởi vì nếu có ý tứ, sẽ nghĩ loại biện pháp hỏi thăm đối phương mới đúng.

Bạch Tiệp Ngọc không có tiếp lời, nhưng trong long mạc danh kỳ diệu có cảm giác, sờ không được giới hạn, lại rõ ràng cảm giác được nó tồn tại. Này rốt cuộc là cảm giác quái dị cái gì nha?

“Quên đi, đừng nói về vị Âu tiên sinh này nữa.Thảo luận một chút, chúng ta muốn đưa quà đầy tháng gì cho con nuôi đây?” Sài Nghê lắc đầu nói.

Thứ Tư tuần sau Nhạc San con sẽ đầy tháng, thời gian quá thật đúng là mau.

“Muốn thảo luận loại sự tình này, hẳn là kêu Cần Tâm cũng đến đây đi?” Bạch Tiệp Ngọc nói.

“Mình có hỏi qua,cậu ấy nói muốn đưa cái gì tự chúng ta quyết định, nhớ rõ tính tiền một phần là được.”

“Tâm Tâm đang bận cái gì a?”

“Trừ bỏ công tác còn có thể là cái gì?” Sài Nghê thở dài nói.

Các nàng là bốn người bạn tốt , hoàn cảnh gia đình Cần Tâm xem như kém nhất cũng phức tạp nhất, gánh nặng tương đối cũng nặng nhất, thường vì kiếm tiền mà tự sinh tự sống, làm cho người ta rất không đành lòng. Cá tính Cần Tâm lại quật cường, không cho ai hỗ trợ, các nàng này bạn tốt thế nhưng cũng rất vô lực.

“Có lẽ là yêu đương nha.”

“Nếu Tâm Tâm kết giao bạn trai, sẽ nói với chúng ta a. Huống hồ,cậu cảm thấy Tâm Tâm có dư tinh lực kết giao bạn trai sao?” Sài Nghê lại hỏi.

Bạch Tiệp Ngọc nghe vậy, không khỏi cũng than nhẹ một hơi.

“Quên đi, vẫn là mau nghĩ mua cái gì thật tốt, còn phải tốn thời gian đi mua nữa a.”

Gật đầu đồng ý, nàng nói ra ý tưởng thứ nhất hiện lên.“Vàng ,cậu cảm thấy thế nào? Có thể bảo đảm giá trị nha.”

“Nhạc San hiện tại hẳn là không thiếu tiền mới đúng. Có cái gì có giá trị kỷ niệm gì đó?”

“Giá trị kỷ niệm?? Đồ chơi? Quần áo?”

“Giống như đều thực bình thường. Có cái gì có vẻ đặc biệt a?”

“Đặc biệt?”

Hai người bắt đầu còn thật sự kích động trí nhớ, liều mình nghĩ, cố gắng nghĩ, rốt cuộc có cái gì có giá trị kỷ niệm lại đặc biệt có thể đưa đâu?

Hai người ngẫm nghĩ……

Advertisements

7 thoughts on “Âu tiên sinh thật thà chất phác -c1.1

  1. Pingback: Thần Thần Đồng Đồng

  2. Pingback: List ngôn tình hoàn « Trâm Pâu

  3. Pingback: Mít & Pâu

Cùng mai mối cho uyên ương hồ điệp nào các bạn trẻ ^^!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s